"Cứ coi như chịu thiệt là phúc đi, xem như ta dạy cho ngươi một bài học" "Tan học vào giữa trưa, để mặt trời thiêu rụi uế khí trong ngươi" "Ngươi hà tất phải sợ dẫm vào vết xe đổ" "Ta tự có một hơi thở" "Một kiếm khai thiên môn!"
Ngay khi câu hát này kết thúc, trên sân khấu, 22 chiếc máy phun lửa "Tam Muội Chân Hỏa" đồng loạt phụt ra những cột lửa cao vài mét để trợ hứng.
"Sít!!"
Trương Hạo đang đứng ở rìa sân khấu suýt chút nữa bị lửa thiêu rụi cả lông mày, hắn vội ôm trán rên rỉ đau đớn. Hiệu ứng sân khấu bùng nổ đến mức khiến không khí tại hiện trường một lần nữa leo thang lên một tầm cao mới. Một số sinh viên thích nhảy nhót đã bắt đầu khoác vai nhau phấn khích nhún nhảy.
An Dã thừa thắng xông lên:
"Đừng đánh thức ta, ta không nỡ trốn tránh, trên núi cao hùng vĩ dưới dốc thẳm hiểm nguy" "Cỏ dại lửa hoang, cứ mặc cho gió lướt qua cũng không tồi"
...
Hát đến đoạn cao trào, An Dã tiến thẳng ra rìa sân khấu, hơi khụy gối, nửa thân trên rướn về phía trước, thi triển toàn bộ kỹ thuật rap điêu luyện:
"Một người, một kiếm, một bầu rượu, từng bước một in dấu chân, chỉ thiếu một bước là chạm tới trời xanh" "Một hơi thở, một luồng sức mạnh, một ngọn lửa thiêu rụi vực sâu tăm tối phủ đầy"
...
"Ta muốn mang theo cờ hiệu, mang theo huy chương, mang theo những người anh em của mình tạo dáng trên đỉnh núi" "Ta muốn đỉnh hơn tất cả những thứ hoa hòe hoa sói mà ngươi từng thấy, từng nghe cộng lại" "Ta muốn nhuộm đỏ toàn bộ đất trời này, ta muốn hóa thân thành đám mây lửa dài sáu ngàn dặm" "Quẩy từ Võ Đang đến Nam Thiếu Lâm, quẩy từ Võ Đang đến Nam Thiếu Lâm!"
...
Đến đây, phần điệp khúc cuối cùng kết thúc hoàn toàn. Không chỉ An Dã, mà Chu Văn Lượng cùng các thành viên còn lại trong ban nhạc cũng phấn khích tột độ, gương mặt ai nấy đều nhễ nhại mồ hôi. Sự chấn động mà bài hát này mang lại cho các bạn sinh viên không khác gì một trận động đất cấp 12. Dù nhạc đã dứt, nhưng sự nhiệt huyết của họ vẫn chưa hề tan biến.
"An Dã —— Vị thần của tôi!!" Câu cảm thán này đã bao trọn tiếng lòng của hàng vạn người có mặt.
Trương Hạo hoàn toàn biến thành phông nền mờ nhạt. Hắn thậm chí không biết mình xuống sân khấu bằng cách nào, cả người như một xác không hồn, mặt không cảm xúc, ánh mắt đờ đẫn.
"Hạo... Hạo ca." Âu Dương Hùng thận trọng tiến lên. Trương Hạo dường như không nghe thấy, cứ thế lầm lũi đi ra khỏi sân bóng rổ.
Trận đấu kết thúc, nhưng hiệu ứng quân bài Domino mà bài hát 《Kỳ Lân》 của An Dã gây ra thì mới chỉ bắt đầu.
"Học tỷ." An Dã đi đến trước mặt Hứa Tự Nhụy, nở một nụ cười rạng rỡ và ấm áp.
Nhìn chàng trai trẻ tràn đầy năng lượng nắng mai trước mắt, Hứa Tự Nhụy mím môi thật chặt, hồi lâu sau mới thốt ra được hai chữ: "Rất tuyệt."
"Tuy học tỷ khen hơi lấy lệ, nhưng em thấy mãn nguyện rồi." An Dã lại gãi đầu theo thói quen.
Trong nửa giờ tiếp theo, An Dã mệt nhoài để ứng phó với các bạn học. Chỉ riêng việc chụp ảnh chung đã lên tới ít nhất hàng ngàn lần, đến cuối cùng khiến cơ mặt cậu hoàn toàn "thất thủ", đành giữ bộ mặt đờ đẫn tỏ vẻ không còn luyến tiếc gì cõi đời này. May mà có Chu Văn Lượng làm hậu thuẫn, dưới sự giúp đỡ của anh, An Dã mới dẫn được Hứa Tự Nhụy và các thành viên câu lạc bộ khiêu vũ Latin thừa cơ lẻn đi.
"Các học tỷ." "Mọi người cứ ra phố ăn vặt gọi món trước đi, em và học tỷ đi mua trà sữa cho mọi người. Tối nay... em bao hết." An Dã hào phóng nói.
"Oa oa oa, học đệ An Dã cứng nha, vậy bọn chị không khách sáo đâu đấy!" Mọi người trêu chọc một hồi rồi tản ra.
Trên đường đến quán trà sữa, Hứa Tự Nhụy là người phá vỡ sự im lặng trước: "Giải Vàng nhóm thanh niên Khiêu vũ Latin?" "Vâng." "Vận động viên bóng bàn trẻ cấp tỉnh?" "Phải ạ." "Quán quân cuộc thi Thư pháp thanh niên?" "Không sai ạ." "Học trò cuối cùng của thầy Hàn Hủ?" "..."
An Dã không nói gì, chỉ mải miết gật đầu. Giây tiếp theo, Hứa Tự Nhụy đột ngột túm lấy vạt áo khoác của An Dã: "Đứng lại cho chị!"
"Sao thế học tỷ?" An Dã ngơ ngác.
"Em khai thật đi, rốt cuộc em còn giấu chị bao nhiêu bí mật nữa? Chị phát hiện ra rồi, cái tên này trông thì thật thà nhưng thực chất là một bụng đầy mưu mẹo. Chị cứ tưởng em đáng thương không ai giúp, hại chị sáng sớm nay trời chưa kịp sáng đã triệu tập chị em tập nhảy để cổ vũ cho em. Kết quả thì sao? Em giỏi lắm, em cho chị một cú bất ngờ 'đại'..."
Chẳng đợi Hứa Tự Nhụy nói hết câu, An Dã đã thuận thế kéo cô vào lòng.
Thình thịch —— Thình thịch!
Hứa Tự Nhụy nghe rõ mồn một nhịp tim mạnh mẽ của An Dã, từng nhịp, từng nhịp một. Ngây người vài giây, cô vùng vẫy muốn thoát ra, nhưng An Dã căn bản không cho cô cơ hội đó. Cuối cùng, Hứa Tự Nhụy cũng bỏ cuộc.
"Đây là chiêu dỗ dành con gái của em đấy à? Thật bá đạo!!" Hứa Tự Nhụy có chút oán trách nói: "Em rốt cuộc có coi chị là bạn gái... thôi bỏ đi."
"Có chứ." An Dã đột nhiên lên tiếng.
Nghe vậy, Hứa Tự Nhụy không giằng co nữa, hai chân hai tay quấn lấy, cả người đu bám lên người cậu: "Em không buông cũng được, vậy thì cứ thế này mà đi đi."
"Cái eo già của em!!" "Em chê chị nặng à?" "Lại đây, em thả chị xuống xem. Bà đây không đánh chết em mới lạ."
Dưới ánh đèn đường, hai bóng hình người đuổi kẻ chạy, từ từ biến mất ở phía cuối con đường.
Đêm đó, trên Douyin và các nền tảng video lớn liên tiếp xuất hiện vô số video An Dã hát. Trong đó, một video về bài 《Kỳ Lân》 đã vượt mốc triệu lượt thích chỉ trong một đêm. Cái tên "An Dã" bắt đầu bước vào tầm mắt của công chúng.
Sáng hôm sau, Hàn Hủ cập nhật một video kể về quá trình quen biết và nhận An Dã làm học trò cuối cùng. Trong phút chốc, hàng vạn người "viết huyết thư" cầu xin tài khoản mạng xã hội của An Dã, một số người hâm mộ cuồng nhiệt thậm chí tràn vào diễn đàn trường Đại học Lâm Giang. Dưới sự tấn công của lượng truy cập khổng lồ, máy chủ diễn đàn lung lay sắp sập, quản trị viên đành bất lực đóng cửa trong 5 ngày.
Khi An Dã tỉnh dậy thì đã gần trưa. Tối qua cậu uống hơi nhiều, sức chiến đấu của các học tỷ thực sự đáng nể, An Dã đứng giữa họ cứ như đứa trẻ lên ba. Cậu nhớ mang máng là Hứa Tự Nhụy đã vác mình đến dưới lầu, rồi nhờ bác quản lý ký túc xá đưa lên phòng.
Nhóm Dương Văn Việt vẫn chưa tan học. An Dã vệ sinh cá nhân đơn giản xong, vừa cầm điện thoại lên đã thấy tin nhắn Hứa Tự Nhụy gửi: "Tỉnh thì gọi cho chị."
An Dã gọi video qua, Hứa Tự Nhụy bắt máy ngay lập tức.
"Tỉnh rượu chưa?" Hứa Tự Nhụy quan tâm hỏi. "Gần như rồi ạ, đầu vẫn hơi đau chút." An Dã uống hớp nước rồi trả lời. "Bây giờ em xuống dưới lầu ngay." Hứa Tự Nhụy ra lệnh. "Học tỷ nhớ em rồi à?" An Dã nhếch miệng cười, hỏi một cách "đểu giả". "Nhớ cái em gái em ấy. Đừng có mà múa mép, mau xuống đây." Nói xong, Hứa Tự Nhụy cúp máy thẳng thừng.
Dưới lầu ký túc xá nam.
Hứa Tự Nhụy xách một chiếc bình giữ nhiệt, đứng dưới gốc cây nhỏ không ngừng ngóng trông ra phía cổng. Thấy An Dã đi xuống, cô vẫy vẫy tay.
"Học tỷ." An Dã gãi đầu: "Chị xách cái gì thế này?" "Canh gừng. Chị đặc biệt xuống căng tin nấu đấy." Hứa Tự Nhụy mở nắp bình, một mùi gừng hăng nồng xộc thẳng vào mũi An Dã. "Uống hết sạch cho chị. Tối qua chị thấy em hơi ho. Mai là nghỉ về nhà rồi, để bố mẹ thấy em cứ ho hắng mãi thì không hay đâu." Hứa Tự Nhụy lẩm bẩm nói.
"Học tỷ, em không nỡ xa chị." An Dã nắm lấy tay Hứa Tự Nhụy, ánh mắt đầy vẻ bá đạo.
Cơ thể Hứa Tự Nhụy khẽ run lên, ánh mắt ngay lập tức trở nên dịu dàng như nước mùa thu.
