Sử dụng mũi tên trái (←) hoặc phải (→) để chuyển chapter

Tần Dự lười biếng nhướn mi liếc nhìn cô ta một cái: "Cô muốn bao nhiêu?"

"Mười triệu." Nhịp thở của Linda dồn dập, có vẻ như đây là lần đầu tiên làm chuyện này nên cô ta rất căng thẳng. "Một triệu rưỡi căn bản là không đủ. Tôi không còn đường lui nữa rồi, Thịnh tổng nhất định sẽ tóm được tôi, tôi phải đi, tôi phải đi ngay bây giờ!"

Tần Dự lại cười khẩy một tiếng: "Cô đúng là tham lam vô độ. Nhưng Linda tiểu thư à, cô là một kẻ phản bội, Thịnh Úc An đã sớm biết sự bất trung của cô rồi. Cô không còn đáng giá mười triệu nữa đâu, tuy nhiên—"

Thấy Linda trợn tròn mắt như sắp nổi đóa, Tần Dự bèn chuyển giọng: "Nể tình cô đang làm việc cho tôi, tôi có thể cho cô một đường lui. Ví dụ như, tìm một hacker xâm nhập vào hệ thống của Hoàn Vũ, xóa sạch nhật ký thao tác của cô chẳng hạn."

Đồng tử Linda co rút lại, hồi lâu sau mới hoàn hồn: "... Anh nói thật chứ?"

"Dĩ nhiên." Tần Dự gập máy tính lại, lấy từ túi trong của áo vest ra một tờ séc, đẩy đến trước mặt Linda: "Cơ hội kiếm tiền thế này, chắc chắn Linda tiểu thư không muốn từ chối đâu. Hy vọng sau này chúng ta hợp tác nhiều hơn."

Dòng chữ "Một triệu năm trăm nghìn tệ chẵn" với nét bút bay bổng trên tờ séc khiến mắt Linda đỏ lên: "Anh nhất định phải giúp tôi xóa nhật ký, nếu không tôi sẽ không tha cho anh đâu."

Tần Dự không đáp lời, thu dọn máy tính và USB rồi đứng dậy rời đi.

Giúp thì chắc chắn hắn sẽ giúp. Cấp bậc của Linda đủ cao, nếu có một người như vậy tiềm nhập bên cạnh Thịnh Úc An làm tai mắt cho mình, sau này hắn sẽ làm việc hiệu quả gấp bội. Thậm chí khi nhìn bộ mặt đáng ghét của Thịnh Úc An, hắn cũng có thể vui vẻ mà ngâm nga vài câu hát.

Không cần Linda đe dọa, hắn cũng nhất định sẽ làm tốt việc đó. Nhưng trước lúc ấy, hắn phải làm một việc quan trọng hơn.

Trở về tập đoàn Tần Thị, Tần Dự quăng chiếc USB cho phó tổng của mình: "Đây là hồ sơ thầu của Thịnh Thế, xem nhanh đi. Xem xong thì sửa lại hồ sơ của chúng ta một chút. Kế hoạch Bình Minh lần này, tôi nhất định phải giành lấy."

...

Chẳng mấy chốc đã đến ngày đấu thầu.

Thịnh Úc An hiếm khi ăn mặc chải chuốt như thế này. Anh dậy sớm, đặc biệt làm kiểu tóc mới, rồi đích thân đến Vạn Khoa Kim Địa đón Lục Thời Vũ.

Dáng vẻ này của anh khiến Lục Thời Vũ cũng phải sửng sốt một chút.

Khổng tước xòe đuôi – đó là ý nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu cô. Nhưng lời này không thể dùng để miêu tả sếp mình, Lục Thời Vũ suy nghĩ một chút, tế nhị hỏi: "Thịnh tổng tí nữa định đi xem mắt ạ?"

Nghe ra ý mỉa mai trong lời nói của cô, Thịnh Úc An lườm cô một cái sắc lẹm: "Em thì biết cái gì? Tôi đây là đang ăn mặc lộng lẫy để chuẩn bị đi dự đám tang của đối thủ."

"Phụt—" Lục Thời Vũ không nhịn được mà bật cười: "Cũng không đến mức khoa trương vậy chứ, biết đâu Tần tổng vẫn còn khả năng xoay chuyển tình thế thì sao?"

Thịnh Úc An đặt một ngón tay lên môi làm ký hiệu im lặng: "Sáng sớm ra, em nói câu nào tôi dễ nghe chút được không?"

Lục Thời Vũ im bặt.

Thịnh Úc An cũng chẳng để tâm, tâm trạng anh đang rất tốt. Nghĩ đến việc Tần Dự sắp sửa lật thuyền nơi rãnh mương, nghĩ đến việc người kia sắp mặt xanh nanh vàng mất mặt trước bao nhiêu người, anh lại trào dâng một nỗi phấn khích khó kiềm chế. Thịnh Úc An thậm chí còn muốn reo hò vài tiếng.

Sự bất thường của người bên cạnh, Lục Thời Vũ dĩ nhiên nhận ra. Thấy sắp đến hội trường, cô đành lên tiếng nhắc nhở: "Thịnh tổng, chú ý đẳng cấp, anh cười trông rẻ tiền quá."

Thịnh Úc An thu lại nụ cười nơi khóe môi, ung dung xuống xe.

Tần Dự đã đến từ sớm. Với tư cách là đối thủ cạnh tranh nặng ký, chỗ ngồi của hai công ty nằm ngay cạnh nhau. Khoảnh khắc Thịnh Úc An ngồi xuống, anh liền nghe thấy giọng nói đầy vẻ cười trên nỗi đau của người khác của Tần Dự: "Thịnh tổng hôm nay ăn mặc 'lẳng lơ' quá nhỉ, chỉ là không biết lát nữa lúc lủi thủi đi về thì bộ đồ phô trương này có khiến anh càng mất mặt hơn không."

Thịnh Úc An luôn ghi nhớ câu nhắc nhở của Lục Thời Vũ. Anh ban cho Tần Dự một ánh mắt cao ngạo lạnh lùng, bày ra vẻ "người phàm chớ có lại gần bản tôn" đầy khí chất chán đời, kiên quyết không thèm nói với Tần Dự một chữ nào.

Tần Dự cũng chẳng buồn để ý, hắn quay đầu đưa một bản hợp đồng cho Lục Thời Vũ đang ngồi phía bên kia của Thịnh Úc An: "Lục tiểu thư, tôi nghĩ hợp đồng lao động của cô và Thịnh tổng sắp kết thúc rồi đấy. Đến lúc đó, chào mừng cô gia nhập tập đoàn Tần Thị."

Lục Thời Vũ giả bộ thắc mắc: "Không biết tôi có thể mạo muội hỏi Tần tổng một câu không? Tại sao anh lại khẳng định Thịnh tổng sẽ tiêu đời?"

Hai người bọn họ chẳng thèm nể nang Thịnh Úc An, cứ thế mặt đối mặt mà trò chuyện.

Tần Dự thẳng thắn và sắc sảo: "Không có Kế hoạch Bình Minh, anh ta sẽ không thể sát nhập Hoàn Vũ và Thịnh Thế. Mọi người vẫn sẽ thấy Thịnh Thế là Thịnh Thế, Hoàn Vũ là Hoàn Vũ. Nếu vậy, anh ta coi như đã thu mua vô ích, và Hoàn Vũ sẽ bị anh ta ruồng bỏ không thương tiếc, bao gồm cả cô nữa, Lục tiểu thư thân mến của tôi."

Lục Thời Vũ nhún vai đầy thờ ơ: "Cứ để hoa là hoa, để cây là cây. Việc Thịnh Thế và Hoàn Vũ sát nhập dĩ nhiên là tốt, nhưng cho dù tách ra phát triển độc lập, tôi nghĩ cũng không hẳn là chuyện xấu."

"Xem ra quan niệm của tôi và Tần tổng không mấy thống nhất. Chắc hẳn cho dù có làm việc cùng nhau cũng khó mà chung sống hòa bình, vậy nên tôi xin khước từ lòng tốt của Tần tổng. Tôi vẫn thích đi theo Thịnh tổng hơn."

Lục Thời Vũ mắt cong thành hình bán nguyệt, lễ phép nhưng xa cách: "Xin lỗi anh nhé, Tần tổng."

Nụ cười trên mặt Tần Dự cứng đờ.

Nhưng vật chất vốn dĩ bảo toàn, một thứ mất đi từ người này nhất định sẽ chuyển sang người khác. Ví dụ như Thịnh Úc An lúc này đã không nhịn nổi nữa. Anh vừa muốn cười vừa muốn nhịn, khiến khóe miệng bắt đầu co giật.

Lục Thời Vũ thật sự không còn gì để nói. Để giữ vững thể diện cho Thịnh Úc An, cô đành phải thò tay xuống dưới bàn, véo mạnh vào đùi anh một cái.

Thịnh Úc An bị đau nên lập tức hết cười, anh quay đầu nhìn Lục Thời Vũ với ánh mắt mang vài phần uỷ khuất. Lục Thời Vũ coi như không thấy. Cái bộ dạng "mất giá" này mà để người ta chụp được thì còn ra thể thống gì nữa.

May mắn là vì buổi đấu thầu có tính chất bảo mật nên không có truyền thông ở đây. Những người có mặt đều là tinh anh giới kinh doanh, ai nấy đều là sếp lớn, không ai làm ra hành động lôi điện thoại ra chụp lén. Ghế ngồi của Thịnh Úc An lại ở hàng đầu nên cũng không ai thấy được chút sóng gió nhỏ giữa anh và Lục Thời Vũ.

Ngược lại, có khá nhiều người chú ý đến Thịnh Úc An và Tần Dự đang ngồi cạnh nhau. Có vài người hiếu kỳ, nhân lúc buổi đấu thầu chưa bắt đầu, đã tiến lên chào hỏi: "Thịnh tổng, Tần tổng, hai vị đến sớm thật đấy."

Lúc này Thịnh Úc An đã điều chỉnh lại trạng thái, giữ im lặng để duy trì hình tượng "đóa hoa trên đỉnh núi cao".

Tần Dự thì vẫn vẻ cà lơ phất phơ, cười hì hì lên tiếng: "Đúng thế, phải đến sớm chút để thăm hỏi Thịnh tổng nhà chúng ta chứ, nhỡ lát nữa anh ta không lấy được thứ mình muốn rồi về nhà trốn không dám ra gặp người thì sao. Ôi, nghĩ đến việc sắp tới một thời gian dài không được gặp Thịnh tổng, lòng tôi đau quá đi mất."

Đúng lúc này, Thịnh Úc An cuối cùng cũng mở miệng: "Tần tổng có vẻ rất tự tin vào lần đấu thầu này?"

Danh sách chương

2025-11-19
2025-11-19
2025-11-19
2025-11-19
2025-12-17
2025-12-17
2025-12-17
2025-12-17
2025-12-17
2026-01-17
2026-01-17
2026-01-17
2026-01-17
2026-01-30
2026-01-30
2026-01-30
2026-01-30
2026-03-16
2026-03-16
2026-03-16
2026-03-31
2026-03-31
2026-03-31
2026-03-31
2026-04-13
2026-04-13
2026-04-13
2026-04-13
2026-04-28
2026-04-28
2026-04-28
2026-04-28
2026-05-10
2026-05-10
2026-05-10
2026-05-10