Sử dụng mũi tên trái (←) hoặc phải (→) để chuyển chapter

Lâm Sơn móc điện thoại từ trong túi ra, mở ứng dụng nhắn tin. Hiện ngay trước mắt là một tin nhắn thoại từ người mẹ già, anh nhấn mở.

"Con trai, mẹ đi bưng bê món ăn cho nhà hàng, hôm nay kiếm được một trăm tệ. Mẹ chuyển qua cho con trước nhé. Mẹ già rồi, chẳng giúp được gì, chỉ làm được mấy việc lặt vặt này thôi..."

Lâm Sơn cảm thấy sống mũi cay sè. Anh đưa điện thoại lên định nói gì đó, nhưng cổ họng như bị ai bóp nghẹt. Ba phút sau, một thông báo chuyển khoản 100 tệ gửi đến.

Trong đầu Lâm Sơn hiện lên hình ảnh người mẹ già đang nheo mắt, run rẩy ấn từng con số để xác nhận mật khẩu thanh toán. Giữa chốn đông người, Lâm Sơn lệ rơi đầy mặt, ý nghĩ điên cuồng muốn liều mạng lúc nãy cũng bị anh đè nén xuống.

"Không được, mình không thể đổi mạng với đôi cẩu nam nữ đó. Mình đi rồi thì gia đình biết làm sao? Quân tử trả thù mười năm chưa muộn, chỉ cần còn sống, nhất định sẽ có ngày mình bắt chúng phải trả giá. Lâm Sơn, mày phải gượng dậy!"

Lâm Sơn dùng hai tay xoa mạnh lên mặt, lau đi vệt nước mắt, rồi nhắn lại cho mẹ: "Mẹ, mẹ vất vả rồi. Mẹ yên tâm, những ngày khổ cực này chỉ là tạm thời thôi."

Mẹ anh nhanh chóng trả lời: "Con trai, đừng để bản thân mệt quá."

Lâm Sơn phủi sạch bụi đất trên người, bước đi về phía bệnh viện.

Cha anh không lâu trước đây bị chẩn đoán ung thư phổi. May mà phát hiện kịp thời nhưng chi phí điều trị sau đó là một con số khổng lồ. Khoản tiền 300.000 tệ đầu tiên đã dùng hết, bệnh viện đã giục đóng thêm 200.000 tệ mấy lần rồi.

Công việc của Lâm Sơn là lập trình viên, sau khi tốt nghiệp anh vào làm cho một công ty quy mô trung bình. Sau vài lần nhảy việc, lương năm ngoái của anh sau thuế là 300.000 tệ.

Tiền trả góp nhà mỗi tháng mất 8.000 tệ. Số tiền còn lại phải lo chi phí sinh hoạt cho Trương Uyển, các mối quan hệ xã giao, và hỗ trợ em gái ăn học. Hầu như tháng nào hết sạch tháng đó, anh chẳng có khả năng chống chọi với rủi ro. Vì vậy, bệnh tình của cha lập tức khiến anh rơi vào cảnh túng quẫn.

Đúng lúc này, ngành Internet rơi vào "mùa đông", anh bị sa thải. Hiện tại, anh đã thực sự đi đến bước đường cùng.

Đi trên đường, Lâm Sơn lật danh bạ điện thoại, anh quyết định đi vay tiền. Thời gian trước anh đã gọi điện vay một lần rồi, có người cho vay, có người thoái thác. Nếu không phải đường cùng, anh thực sự không muốn hạ thấp lòng tự trọng thêm nữa. Chỉ là trong hoàn cảnh này, tôn nghiêm hay mặt mũi làm sao quan trọng bằng người thân.

Cuối cùng, Lâm Sơn hạ quyết tâm, gọi đi từng số một.

"A Sơn à, ôi, cậu cũng biết đấy, tập đoàn Hằng Thái bị vỡ nợ, mấy căn nhà của tôi bị kẹt lại rồi, đòn bẩy tài chính sụp đổ hết rồi!" ... "Sơn ca, tôi cũng bị sa thải, thất nghiệp ở nhà cả năm nay rồi. Tiền nhà tôi còn sắp trả không nổi đây, cậu có lấy căn nhà này không? Cậu gánh nợ ngân hàng giúp tôi là được!" ... "Sơn ca, mẹ tôi ung thư phổi giai đoạn cuối rồi, cậu có tiền không cho tôi mượn với?" ...

Lâm Sơn lặng lẽ hạ điện thoại xuống. Không gọi thì không biết, gọi rồi mới thấy thế gian này ai cũng khổ.

Đi bộ trên phố giữa đêm hè, Lâm Sơn lại cảm thấy một luồng khí lạnh bao trùm toàn thân. Lúc này, điện thoại lại vang lên tiếng thông báo, anh mở ra xem. Là tin nhắn từ em gái Lâm Vi.

"Anh, nhà mình có tiền rồi." "Một người bạn học của em biết hoàn cảnh nhà mình, bạn ấy đồng ý cho chúng ta mượn 200.000 tệ, không tính lãi."

Em gái Lâm Vi năm nay 20 tuổi, rất xinh đẹp, khuôn mặt tràn đầy sức sống thanh xuân. Năm nay cô con bé vừa đỗ vào Đại học Tiền Đường - trường đại học tốt nhất tỉnh. Thực ra Lâm Vi không phải em ruột của Lâm Sơn, cô là con của một người bạn được cha anh nhận nuôi từ 18 năm trước.

Nhìn thấy tin nhắn này, trong lòng Lâm Sơn không hề có chút niềm vui nào, ngược lại càng thêm nặng trềnh. 200.000 tệ tuyệt đối không phải con số nhỏ. Sau khi lăn lộn ngoài xã hội, Lâm Sơn hiểu rõ không ai tự nhiên tốt với mình đến thế.

Với nhan sắc của Lâm Vi, từ hồi cấp hai đã không thiếu kẻ theo đuổi, may mà cô bé luôn ngoan ngoãn và gia đình quản lý nghiêm. Lâm Sơn đã dự đoán được, số tiền này chắc chắn là từ một kẻ có mục đích xấu xa nào đó. Tuy nhiên, anh không muốn bứt dây động rừng nên không trả lời tin nhắn ngay.

Nửa tiếng sau, Lâm Sơn đến bệnh viện, đi thẳng vào phòng bệnh của cha. Căn phòng bốn giường lúc này đã là 9 giờ rưỡi tối, bệnh nhân phần lớn đã ngủ, không gian tĩnh lặng.

Giữa các giường được ngăn cách bằng rèm che. Lâm Sơn đi đến giường trong cùng, kéo rèm ra thì thấy Lâm Vi đang cầm điện thoại. Thấy Lâm Sơn đột ngột xuất hiện, mắt Lâm Vi lóe lên vẻ hoảng loạn, định giấu điện thoại đi nhưng Lâm Sơn nhanh tay đoạt lấy.

Lâm Vi đang nhắn tin với một người. Khi nhìn rõ nội dung trò chuyện, trong lòng Lâm Sơn vừa phẫn nộ lại vừa xót xa tột cùng.

"Lâm Vi, 200.000 tệ ngày mai sẽ vào tài khoản. Ba ngày sau, đến trung tâm thương mại Quân Mậu gặp tôi. 200.000 tệ này là khoản đầu tiên, sau này mỗi tháng tôi cho em 50.000 tệ."

Mà câu trả lời của Lâm Vi chỉ đơn giản là một chữ: "Vâng."

Lâm Sơn lướt ngược lên trên. Kẻ tên "Thẩm Ngôn Mặc" này có lẽ là một phú nhị đại, đã quấy rối Lâm Vi từ khi mới nhập học. Ban đầu Lâm Vi đã xóa kết bạn, nhưng gần đây lại kết nối lại.

Lâm Sơn nén lại cảm xúc, nhắn trả lời: "Tôi là anh trai của Lâm Vi. 200.000 tệ không cần chuyển nữa, chúng tôi sẽ tự nghĩ cách."

Đầu bên kia không trả lời lại.

Lâm Sơn đặt điện thoại xuống. Lâm Vi cúi gầm đầu, không dám nhìn thẳng vào anh. Mãi không thấy anh mắng mỏ, cô bé lo lắng ngẩng lên, bắt gặp đôi mắt đỏ ngầu của anh.

Lâm Vi lí nhí hỏi: "Anh... anh không mắng em sao?"

Lâm Sơn cười tự giễu: "Anh có tư cách gì mà mắng em chứ? Mỗi người đều có việc phải làm. Là một người đàn ông, một người con, một người anh, gom tiền thuốc thang cho cha là việc của anh. Việc của em là học hành cho thật tốt. Chính vì sự vô dụng của anh mới khiến em có ý định như vậy, anh chỉ hận chính mình thôi..."

Lâm Vi nước mắt giàn giụa, mím chặt môi. Vì không muốn làm thức giấc người cha đang ngủ say bên cạnh, cô chỉ lặng lẽ khóc.

"Em xin lỗi anh, em chỉ muốn giúp gia đình mình thôi." Lâm Vi nghẹn ngào.

Lâm Sơn nhẹ nhàng xoa đầu em gái, dịu dàng nói: "Không sao đâu, anh sẽ có cách. Em nghìn vạn lần đừng nảy sinh ý định đó nữa. Nếu cha biết tiền cứu mạng của mình có được bằng cách này, ông ấy thà chết còn hơn."

Lâm Vi gật đầu liên hồi, vùi đầu vào lòng Lâm Sơn khóc một hồi lâu. Sau đó cô mới ngẩng đầu lên: "Anh, anh chưa ăn gì đúng không, để em đi hâm cho anh bát mì tôm."

Lâm Sơn gật đầu, Lâm Vi lập tức rời phòng bệnh. Trang phục của cô rất đơn giản, áo thun đen in hình và chiếc quần jeans nhạt màu đã cũ đến mức bạc phếch, chân đi đôi giày vải trắng. Nhưng khí chất thanh thuần, hơi thở thanh xuân đó là thứ mà quần áo hay mỹ phẩm đắt tiền đến đâu cũng không thể bù đắp được.

Ăn xong bát mì, Lâm Sơn nằm trên giường xếp dành cho người nhà, trằn trọc mãi không ngủ được.

"Xem ra chỉ còn cách bán nhà thôi. Chỉ là năm nay bất động sản ảm đạm, e là phải chịu lỗ một khoản."

Trong lúc mơ màng, Lâm Sơn chìm vào giấc ngủ. Anh mơ thấy mình đứng trước một cánh cổng lớn màu trắng. Không suy nghĩ nhiều, anh trực tiếp bước vào.

Một giọng nói máy móc vang lên trong đầu anh:

"Thông đạo lưỡng giới đã mở!"

Danh sách chương

2026-04-20
2026-04-20
2026-04-20
2026-04-20