Sử dụng mũi tên trái (←) hoặc phải (→) để chuyển chapter

Liễu Anh uống đã có bảy phần say, cô không hề nhận ra ý đồ bỉ ổi trong mắt người đàn ông, chỉ cười ngây ngô nói: "Tôi đi cùng với bạn tới."

Gã đàn ông nhìn thấy dáng vẻ này của Liễu Anh liền biết cô đã uống quá chén. Phụ nữ ở trong trạng thái này, chỉ cần chuốc thêm chút rượu nữa là sẽ chẳng còn biết trời đất gì nữa. Gã lập tức bị sắc dục làm mờ con mắt, một tay kéo lấy Liễu Anh bảo: "Mỹ nữ, đi qua uống với mấy anh em tụi tôi thêm vài ly nữa đi."

Liễu Anh tuy uống nhiều nhưng sự xúc phạm thân thể rõ ràng như thế này vẫn khiến cô cảm nhận được có điều không ổn, liền vội vàng nhíu mày quát: "Anh buông tay ra!"

Gã đàn ông mặt dày mày dạn nói: "Làm gì mà lạnh lùng thế, mấy anh em tụi tôi thú vị lắm, tửu lượng lại còn tốt nữa."

Đúng lúc này, Lâm Sơn chú ý tới động tĩnh bên phía Liễu Anh, anh thong dong rảo bước đi tới, kéo Liễu Anh ra sau lưng mình, rồi nhìn gã lực lưỡng trước mặt nói: "Này ông anh, đây là bạn tôi, cô ấy uống say rồi, tôi phải đưa cô ấy về."

Gã lực lưỡng mắt thấy con vịt béo đã dâng tận mồm còn bay mất, làm sao chịu cam tâm. Gã nhìn Lâm Sơn tuy cũng có chiều cao hơn mét tám nhưng vóc dáng có vẻ hơi gầy yếu, liền nói: "Tao thấy cô em xinh đẹp này rất muốn uống rượu với mấy anh em tao đấy chứ, mày bớt quản chuyện bao đồng đi."

Nói xong, gã ngoái đầu nhìn lại phía sau. Nhóm ba người này, ngoài gã lực lưỡng xăm trổ ra thì còn có một gã mặt sẹo và một gã mập, đều có thân hình vạm vỡ cao hơn mét tám. Ba người này ngồi chung một bàn, có là Schwarzenegger cũng chẳng muốn dây vào. Lúc này cả ba đều nhìn Lâm Sơn với ánh mắt bất thiện, cái loại áp lực này người bình thường căn bản không chịu nổi.

Liễu Anh trốn sau lưng Lâm Sơn cũng có chút sợ hãi, lên tiếng: "Vừa rồi tôi va phải anh là tôi sai, xin lỗi anh. Nhưng tôi cũng không muốn uống rượu với các anh, Lâm Sơn, chúng ta đi thôi!" Nói xong, cô kéo Lâm Sơn định đi xuống lầu.

Thế nhưng gã xăm trổ liền bước một bước chặn trước mặt hai người, chỉ tay vào Lâm Sơn nói: "Mày cút đi, để cô em này ở lại uống với tụi tao mấy ly."

Lâm Sơn nhìn ba kẻ đang hùng hổ vây quanh, nếu là trước kia thì anh có lẽ thực sự bó tay bất lực. Nhưng bây giờ thì đã khác rồi, Trường Xuân Công cộng thêm Tiểu Ngọc Dương Quyền, gặp cao thủ thực sự thì anh đánh không lại, chứ đối phó với mấy tên người phàm này thì quả thật chẳng có vấn đề gì.

Lâm Sơn nói với gã xăm trổ: "Ông anh, tôi không muốn gây sự. Các anh muốn tìm gái uống rượu thì đi hộp đêm ấy, bạn tôi không phải loại người đó."

Ba tên này vốn dĩ đã uống đến mức ngà ngà say, tính nết khi say rượu lại càng tệ hại đến đáng thương. Mượn chút hơi men, gã mặt sẹo chửi bới: "Mẹ kiếp, bày đặt thanh cao cái gì, bố mày hôm nay cứ ép nó phải uống với bố vài ly đấy." Nói xong, gã liền lao tới định bắt lấy Liễu Anh.

Nhưng Lâm Sơn ngay lập tức chắn trước mặt Liễu Anh. Trong mắt gã mặt sẹo lóe lên một tia hung ác, gã đột ngột tung một cú đấm thẳng vào bụng Lâm Sơn. Lâm Sơn không né không né tránh, trực tiếp dùng bụng mình đỡ trọn cú đấm này.

Thế nhưng, cảnh tượng tiếp theo khiến tất cả những người có mặt tại đó đều sững sờ. Gã mặt sẹo rõ ràng là người ra đòn, nhưng khi đấm vào bụng Lâm Sơn thì cứ như đập vào một bức tường thành, gã thế mà lại rú lên một tiếng đau đớn rồi rụt tay về, nắm đấm của gã không ngừng run rẩy.

Ở bên kia, sắc mặt Lâm Sơn chỉ hơi ửng hồng một chút mà thôi. Cú đấm vừa rồi không thể nói là hoàn toàn không có ảnh hưởng, hơi đau một tí, nhưng không đáng kể.

Hai tên còn lại thấy cảnh này cũng nghiến răng nắm chặt nắm đấm lao lên. Lâm Sơn vẫn như cũ, dùng cánh tay gạt đỡ một cái. Rõ ràng đối phương là người tấn công, nhưng nhìn biểu cảm vặn vẹo của bọn chúng thì cứ như thể người bị ăn đòn lại chính là bọn chúng vậy.

Liễu Anh đứng sau lưng Lâm Sơn đã kinh ngạc đến mức không thốt nên lời. Nhìn bóng lưng của Lâm Sơn, trong lòng cô không nhịn được thầm nghĩ: "Rốt cuộc trên người anh ấy còn ẩn chứa bao nhiêu bí mật nữa đây..."

"Oài, cái này là Hard Qigong (Ngạnh Khí Công) phải không?!" Trong đám đông, một thanh niên đang giơ điện thoại lên quay phim, nhịn không được thốt lên.

"Đúng thế rồi, người bị đánh thì chẳng sao, người đánh thì nhìn như gãy xương đến nơi ấy, đỉnh thật sự!"

Ba tên kia lúc này đang ngồi xổm trên đất, ôm lấy nắm tay rên rỉ đau đớn, ánh mắt nhìn Lâm Sơn như nhìn thấy ma. Trong khi đó, Lâm Sơn vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên như không có chuyện gì xảy ra.

Đúng lúc này, phía dưới tầng truyền đến một trận xôn xao, hai chú cảnh sát bước lên. Hóa ra là ông chủ nhà hàng vừa thấy tình hình bất ổn liền lập tức báo cảnh sát.

Hai chú cảnh sát đi tới trước mặt Lâm Sơn, nhìn lướt qua tình hình, một người lên tiếng hỏi: "Có chuyện gì thế này?"

Lâm Sơn chỉ vào Liễu Anh, rồi lại chỉ vào ba tên kia nói: "Bạn tôi vừa rồi uống say, không cẩn thận va phải ông anh xăm trổ kia. Ông anh đó muốn ép bạn tôi ở lại uống rượu cùng, nhưng bạn tôi không chịu. Tôi đứng ra cản bọn họ thì bọn họ liền đấm tôi ba phát."

Hai chú cảnh sát đều có chút nghệt mặt ra, thầm nghĩ: “Cậu là người bị đánh cơ mà, sao nhìn cậu lại chẳng hề hấn gì thế này.”

Ba tên kia lúc này cũng đã tỉnh rượu phần nào. Một tên thấy cảnh sát tới liền vội vàng phân bua: "Đều là hiểu lầm, đều là hiểu lầm thôi cán bộ!"

Nhưng chú cảnh sát không thèm để ý đến gã, tự đi xem lại camera giám sát, rồi được chứng kiến một màn thần kỳ vừa rồi. Sau khi hai người xem xong, một chú cảnh sát quay sang nói với Lâm Sơn: "Khá lắm người anh em, có võ công đấy nha!"

Có thực lực thì đi đến đâu cũng sẽ nhận được sự kính trọng.

Lâm Sơn mỉm cười nhẹ nói: "Tôi thế này không tính là ẩu đả chứ?" Lâm Sơn sở dĩ không ra tay là vì không muốn chuốc thêm rắc rối, nếu anh mà ra tay thì tính chất vụ việc tám chín phần mười sẽ biến thành đánh nhau đôi bên.

Ba gã đàn ông kia giờ đây như gà rủ cánh, không dám hé răng nửa lời.

Một chú cảnh sát lên tiếng hỏi: "Người anh em, cậu có muốn truy cứu trách nhiệm của bọn họ không? Nếu muốn truy cứu thì đi theo tôi về đồn một chuyến."

Lâm Sơn nhìn ba tên kia, lắc đầu bảo: "Thôi bỏ đi ạ, tôi thấy ba người bọn họ cũng là do uống quá chén thôi, bớt một chuyện còn hơn thêm một chuyện."

Thấy Lâm Sơn đã nói vậy, hai chú cảnh sát cũng không nói thêm gì nữa, quay sang nhìn ba kẻ đang ngồi xổm dưới đất: "Sau này đừng có hốc tí rượu vào là không biết trời cao đất dày là gì. Lần này coi như mấy đứa bay may mắn, người anh em này không chấp nhặt, còn không mau cảm ơn người ta đi?"

Ba tên kia lập tức đứng bật dậy, rối rít khom lưng tạ ơn Lâm Sơn rối rít.

Lâm Sơn xua xua tay, đi tới quầy lễ tân thanh toán hóa đơn rồi dẫn Liễu Anh bước ra khỏi nhà hàng.

Ngay khoảnh khắc bước ra khỏi nhà hàng, Liễu Anh như sực tỉnh từ trong giấc mộng, cô nhìn Lâm Sơn nói: "Vừa rồi anh biểu diễn cứ như võ công trong phim điện ảnh ấy."

Lâm Sơn nói: "Sao cô biết đó không phải là chân võ công?"

Liễu Anh chớp chớp mắt: "Trên đời này thực sự có võ công sao?"

Lâm Sơn mỉm cười, không tiếp tục chủ đề này nữa mà bảo: "Đi thôi, tôi đưa cô về."

Hai người đứng bên đường vẫy một chiếc xe taxi. Suốt chặng đường ngồi trên xe, cả hai đều không ai nói câu nào. Liễu Anh nhìn ánh đèn đường lướt qua bên ngoài cửa sổ xe, cảm thấy hai má mình nóng bừng lên. Mặc dù từ trước đến nay luôn có rất nhiều đàn ông vây quanh cô, nhưng cô vốn dĩ chỉ say mê học tập, thậm chí còn chưa từng có một buổi hẹn hò đúng nghĩa nào. Hôm nay đi ăn với Lâm Sơn, tính ra lại chính là lần hẹn hò đầu tiên trong đời cô.

Lúc này, ở trong không gian nhỏ hẹp của băng ghế sau xe, Liễu Anh cảm thấy như sắp không thở nổi nữa. Hơi thở của Lâm Sơn ở ngay bên cạnh, từng đợt từng đợt áp sát tới khiến tâm trí cô không khỏi dao động, xao xuyến.

Nửa tiếng sau, chiếc xe đã đến điểm dừng, Lâm Sơn lên tiếng: "Liễu Anh, đến nơi rồi."

Thực ra, Lâm Sơn lúc này cũng chẳng dễ chịu gì cho cam. Dưới tác dụng của chất cồn, bản năng của đàn ông trong người anh cũng đang không ngừng trỗi dậy.

Danh sách chương

2026-04-20
2026-04-20
2026-04-20
2026-04-20
2026-04-22
2026-04-22
2026-04-22
2026-04-22
2026-05-05
2026-05-05
2026-05-06
2026-05-06
2026-05-13
2026-05-13
2026-05-13
2026-05-13
2026-05-22
2026-05-22
2026-05-22
2026-05-22
2026-06-02
2026-06-02
2026-06-02
2026-06-02
2026-06-15
2026-06-15
2026-06-15
2026-06-15