Sử dụng mũi tên trái (←) hoặc phải (→) để chuyển chapter

Lâm Sơn nói: "Cái đó còn phải xem có ai uống cùng không đã, một mình uống rượu thì đắng chát lắm."

Liễu Anh thấy vậy liền bảo: "Hay là gọi hai ly bia nhé, tửu lượng của tôi kém lắm, không uống nhiều được đâu."

"Được chứ." Lâm Sơn gật đầu đồng ý, sau đó hai người gọi thêm vài món nhắm nhẹ.

Khi thức ăn được dọn lên đủ và rượu được mang ra, Liễu Anh cầm ly rượu giơ lên trước mặt Lâm Sơn rồi nói: "Lâm Sơn, tôi kính anh một ly, hôm nay cảm ơn anh đã giúp tôi giải vây nhé."

Lâm Sơn chạm ly với Liễu Anh rồi đáp: "Cô khách sáo quá rồi. Hiện tại những bác sĩ như cô ít ỏi quá, cứ như động vật quý hiếm cần được bảo tồn vậy, chúng tôi đương nhiên phải bảo vệ thật tốt rồi. Hôm nay giúp cô cũng chính là giúp bản thân mình trong tương lai thôi. Hơn nữa Đặng bá là người tốt như vậy, có thể giúp được thì nhất định tôi sẽ giúp."

Trong lòng Liễu Anh dâng lên một luồng ấm áp. Cô còn có thể kiên trì tiếp tục làm công việc này, chính là nhờ vào sự công nhận của những người như Lâm Sơn.

Liễu Anh ngửa chiếc cổ cao như cổ thiên nga, uống cạn ly bia trong một ngụm. Ngày thường cô tuyệt đối không bao giờ uống kiểu như vậy, nhưng hôm nay tâm trạng quả thực có chút phiền muộn.

Uống xong một ly, cô liền gọi ngay một ly khác. Thấy Lâm Sơn cứ ngớ ra nhìn mình, Liễu Anh nói: "Nhìn tôi làm gì thế, cạn ly đi chứ, anh định nuôi cá vàng trong cái ly này đấy à?"

Lâm Sơn ha ha cười lớn, cũng uống cạn ly rượu trong tay. Loại bia này là bia thủ công, nồng độ cồn rơi vào khoảng mười độ, lúc đầu uống chưa thấy rõ nhưng uống nhiều rồi thì vẫn khá là đau đầu.

Liễu Anh hào sảng uống hết một ly, trên mặt đã vương ba phần đỏ hồng. Nhìn ly rượu trước mắt, cô khẽ thở dài một tiếng rồi nói: "Đôi khi tôi thực sự muốn từ chức để rời khỏi cái nơi quỷ quái này. Cái lão đầu hói Hoa Hùng ấy, anh biết gã đúng không?"

Lâm Sơn gật gật đầu. Anh nhận ra sau khi uống rượu, Liễu Anh dường như có nhu cầu muốn trút bỏ tâm sự. Những chuyện này chất chứa trong lòng cô có lẽ đã rất lâu rồi, lúc này đây, anh chỉ cần làm một người lắng nghe yên lặng là đủ.

"Cái lão già háo sắc đó, từ lúc tôi vào bệnh viện đến giờ chưa từng dừng việc quấy rối tôi lại. Vốn dĩ dựa vào mức độ nỗ lực trong công việc của tôi, cộng thêm những thành quả nghiên cứu kia, cái học vị chức danh đó đã sớm nằm gọn trong túi tôi rồi. Gã chỉ là cậy vào chút quyền lực trong tay để trăm phương ngàn kế gây khó dễ cho tôi, chẳng phải là muốn bắt tôi lên giường với gã sao? Hừ, cái công việc rách nát này, cùng lắm thì bà đây không làm nữa là xong."

Liễu Anh lại uống thêm một ly rượu, đã bắt đầu có chút dáng vẻ say xỉn.

Những chuyện này đè nén nơi đáy lòng cô rất lâu rồi, cô chưa từng kể với ai vì cô biết có kể cũng vô dụng. Nói với bố mẹ thì bố mẹ chỉ thêm lo lắng cho cô, nói với đồng nghiệp thì lại càng là một trò cười, biết đâu ngay ngày hôm sau đã có những lời đồn đại nhảm nhí truyền ra ngoài. Còn về bạn bè, bản thân cô ở thành phố này cũng chẳng có lấy mấy người bạn.

Chẳng biết vì sao, trong tiềm thức cô lại cảm thấy Lâm Sơn là người có thể tin tưởng được.

Lâm Sơn nhớ tới những thứ bên trong chiếc ổ cứng của mình, liền mở lời: "Cô có muốn đối phó với gã không? Thực ra trong tay tôi có nắm thóp của gã, thứ này của tôi tuyệt đối là tin sốt dẻo cực bạo. Chỉ cần tung ra, cái ghế phó viện trưởng này của gã chắc chắn sẽ bay màu, không chừng còn phải vào tù mà ngồi nữa đấy."

Liễu Anh ngẩn người, cơn say liền tỉnh táo đi vài phần. Cô nửa tin nửa ngờ nhìn Lâm Sơn, biểu cảm kia như muốn nói: “Anh thì có thể nắm được thóp gì của Hoa Hùng cơ chứ?”

Lâm Sơn cũng không bận tâm, tiếp tục nói: "Mấy ngày trước, lúc tôi ở bệnh viện có nhìn thấy Nguyễn Yên cùng gã đi vào văn phòng. Tôi nghĩ đến việc Hoa Hùng dường như có ý đồ xấu với cô nên đã đi theo sau."

Nghe thấy lời này, trong lòng Liễu Anh sinh ra một luồng cảm xúc kỳ lạ: “Là vì mình sao...”

Lâm Sơn không chú ý tới sự thay đổi nhỏ trong cảm xúc của Liễu Anh, nói tiếp: "Sau khi đi vào, tôi phát hiện ra một chuyện động trời. Hóa ra Nguyễn Yên đã có gian tình với gã từ lâu rồi, cũng là vì chuyện học vị chức danh kia."

Liễu Anh hừ một tiếng: "Đợt thăng tiến lần này vốn dĩ là cuộc cạnh tranh phân định thắng thua giữa tôi và Nguyễn Yên, cô ta làm như vậy tôi cũng không thấy lạ."

"Đợi sau khi hai người bọn họ hành sự xong xuôi và rời đi, tôi tình cờ phát hiện ra trong văn phòng của Hoa Hùng có một mật thất. Thế là tôi bước vào trong, tìm thấy hai thư mục trên máy tính của gã."

"Một trong hai thư mục đó là những đoạn video ngắn giữa gã với một vài bác sĩ và y tá trong bệnh viện các cô. Còn thư mục còn lại chính là bằng chứng gã tham ô nhận hối lộ. Cả hai thư mục này tôi đều đã sao chép lại rồi, Hoa Hùng chắc chắn vẫn chưa biết chuyện này đâu!"

Liễu Anh nhìn Lâm Sơn với vẻ vô cùng kinh ngạc, cô càng thêm tò mò về người đàn ông này, tán thưởng nói: "Lâm Sơn, anh chuẩn xác là giống hệt như đặc vụ trong phim điện ảnh vậy!"

Lâm Sơn mỉm cười nhàn nhạt: "Có bằng chứng này trong tay, gã không còn cách nào xoay chuyển cục diện được nữa đâu. Chúng ta là bạn bè, tôi đương nhiên phải giúp cô rồi. Tôi nghĩ chúng ta có thể dùng bằng chứng này để uy hiếp Hoa Hùng trước, bắt gã phải điền tên cô vào danh sách thăng tiến. Đợi sau khi mọi chuyện xong xuôi, tôi sẽ nộp đống bằng chứng này lên trên, để Hoa Hùng vào tù bóc lịch vài năm."

Liễu Anh có thoáng một chút dao động, nhưng rất nhanh đã chuyển thành sự kiên quyết. Cô nhìn Lâm Sơn và nói: "Không, Lâm Sơn, không cần phải phiền phức như vậy đâu. Chúng ta trực tiếp nộp đống bằng chứng này lên luôn đi, tống khứ con sâu làm rầu nồi canh này đi. So với việc đó thì cái chức danh của tôi chẳng là cái thá gì cả!"

Lời này vẫn nằm ngoài dự liệu của Lâm Sơn một chút.

Lâm Sơn nói: "Cái này... cô đã nghĩ kỹ chưa? Vào cái thời điểm mấu chốt này mà bứng Hoa Hùng đi, có khi chuyện xét duyệt chức danh của cô lại xảy ra sóng gió đấy, chẳng ai biết được vị lãnh đạo mới chuyển đến sẽ là loại người như thế nào."

Thế nhưng Liễu Anh vô cùng kiên định, cô mỉm cười bảo: "Tôi không cần những thủ đoạn như vậy, cái tôi muốn chỉ là sự công bằng. Để một kẻ khốn nạn như Hoa Hùng rời khỏi hệ thống y tế mới là việc có ý nghĩa to lớn hơn. Lâm Sơn, cứ làm như vậy đi!"

Nhìn dáng vẻ không một chút do dự của Liễu Anh, trong lòng Lâm Sơn không khỏi càng thêm kính trọng, quả là một cô gái giàu lòng chính nghĩa.

“Những bác sĩ như thế này mà nhiều thêm một chút thì tốt biết mấy...” Lâm Sơn thầm nghĩ.

"Được rồi, tôi biết rồi, lát nữa về tôi sẽ nộp bằng chứng lên."

Liễu Anh dường như đã nhìn thấy viễn cảnh Hoa Hùng phải vướng vào vòng lao lý, tâm trạng cô càng thêm nhẹ nhõm thoải mái, không kìm được lại uống thêm một ly rượu. Lúc này đôi mắt cô đã có phần mơ màng, cô cởi chiếc áo len dệt khoác bên ngoài ra, để lộ hai cánh tay trần đang ửng lên một tầng màu hồng nhạt đầy mập mờ.

Đôi mắt cô nhìn Lâm Sơn, ánh mắt lưu chuyển, mang theo một luồng mị ý rung động lòng người.

Lâm Sơn phát hiện ra bản thân thế mà lại có chút không dám nhìn thẳng vào mắt Liễu Anh.

Một bầu không khí khó tả bao quanh lấy hai người, Liễu Anh khẽ cắn môi dưới, chậm rãi nói: "Lâm Sơn, cảm ơn anh. Nếu không có anh, tôi thực sự không biết mình phải làm sao nữa."

Lâm Sơn hít sâu một hơi, gạt bỏ những tạp niệm trong lòng ra ngoài.

"Tôi vẫn là câu nói đó, đã là bạn bè thì đây đều là việc nên làm. Cô uống hơi nhiều rồi, đừng uống nữa, lát nữa tôi đưa cô về."

Liễu Anh vô cùng ngoan ngoãn gật gật đầu: "Vâng... tôi nghe anh."

Dáng vẻ ngoan ngoãn đáng yêu, giống hệt như một chú thú nhỏ đã được thuần dưỡng.

Nói xong, Liễu Anh đứng dậy đi vệ sinh. Thế nhưng khi đi qua lối đi hành lang, cô vô tình va phải một người đàn ông.

Người đàn ông này vai u thịt bắp, hai cánh tay để trần xăm hai con rồng. Sau khi bị va trúng, gã trợn ngược hai mắt định mở mồm chửi bới, nhưng khi nhìn thấy một Liễu Anh thiên kiều bách mị thì ánh mắt gã lập tức thay đổi, hề hề cười xấu xa: "Mỹ nữ, đi một mình à?"

Danh sách chương

2026-04-20
2026-04-20
2026-04-20
2026-04-20
2026-04-22
2026-04-22
2026-04-22
2026-04-22
2026-05-05
2026-05-05
2026-05-06
2026-05-06
2026-05-13
2026-05-13
2026-05-13
2026-05-13
2026-05-22
2026-05-22
2026-05-22
2026-05-22
2026-06-02
2026-06-02
2026-06-02
2026-06-02
2026-06-15
2026-06-15
2026-06-15
2026-06-15