Sử dụng mũi tên trái (←) hoặc phải (→) để chuyển chapter

Tùng Nguyệt gật đầu: "Lời tiểu thư răn dạy, nô tỳ sẽ ghi nhớ trong lòng."

Rất nhanh sau đó, có các ma ma trong cung đến dẫn mọi người vào bên trong. Tuy nhiên, họ được chia thành từng nhóm để xếp hàng. Tưởng Nguyệt Nhu được phân vào nhóm đầu tiên, lại còn đứng ngay vị trí đầu hàng.

Sự đắc ý hiện rõ trên khuôn mặt ả. Khi đi ngang qua Yến Kế Tuyết, ả còn hất hàm hừ lạnh một tiếng đầy khiêu khích, chỉ là không để các ma ma nhìn thấy.

Yến Kế Tuyết lặng lẽ chờ đợi. Thế nhưng, các tiểu thư khác lần lượt được gọi đi hết, chỉ còn lại duy nhất mình nàng đứng lại. Điều này thật kỳ lạ.

Suốt hơn một canh giờ, những người trong đợt đầu tiên không được chọn đã bị đưa ra ngoài, vậy mà nàng vẫn phải đứng yên tại chỗ.

"Các ngươi nhìn xem, cô ta vậy mà vẫn còn ở đó. Rõ ràng là người ta không cho vào, thế mà vẫn mặt dày đứng lì ra, thật mất mặt."

"Có khi nào trong danh sách tuyển tú vốn dĩ không có tên cô ta không? Thật chẳng hiểu con gái một kẻ võ biền đứng đây làm gì nữa."

"Đúng thế, chúng ta tuy bị loại nhưng ít ra cũng được diện kiến Thánh thượng, không uổng công đi một chuyến."

...

Những người đi ngang qua đều xì xào bàn tán. Thế nhưng Yến Kế Tuyết vẫn giữ thẳng lưng, yên lặng đứng đợi, như thể hoàn toàn không để những lời kia vào tai.

Cho đến khi mặt trời lên cao, nắng gắt chói chang, vẫn không có dấu hiệu nào cho thấy Yến Kế Tuyết sẽ được gọi vào. Tùng Nguyệt bắt đầu cảm thấy khó hiểu, nhưng cô vẫn nhớ kỹ lời chủ tử dặn, phải giữ bình tĩnh.

Hai canh giờ sau, ngay cả những tú nữ được chọn cũng đã lần lượt đi ra.

"Chúng ta sau này đều là phi tần của bệ hạ, phải giúp đỡ lẫn nhau mới phải."

"Đúng vậy, chúng ta cần chung sống hòa thuận, làm chỗ dựa cho nhau."

Tưởng Nguyệt Nhu cũng bước ra. Thấy Yến Kế Tuyết vẫn đứng im lìm ở đó, ả ngẩn người, vô cùng kinh ngạc.

"Yến tiểu thư, sao cô vẫn còn ở đây? Có phải có ai đó đã lừa cô không, trong danh sách làm gì có tên cô? Cô hà tất phải đứng đợi lâu như vậy làm gì?" Tưởng Nguyệt Nhu cười trên nỗi đau của người khác, lấy tay che miệng cười khẩy.

"Theo ý tôi, Yến tiểu thư nên về sớm đi thôi. Nắng gắt thế này, nếu làm hỏng làn da của cô thì biết làm thế nào?" Một vị tiểu thư bên cạnh Tưởng Nguyệt Nhu cũng phụ họa theo.

Mấy người nhìn nhau cười rộ lên, coi Yến Kế Tuyết như một trò cười.

"Trước cửa cung cấm ồn ào." Đúng lúc này, một ma ma có khí thái đoan trang bước ra, phía sau còn có hai cung nữ nhỏ đi cùng.

Tưởng Nguyệt Nhu nhận ra ngay đây là An ma ma – người đắc lực nhất bên cạnh Thái hậu. Ả giật mình, vội vàng tiến lên nịnh nọt: "An ma ma, cơn gió nào đã đưa ngài ra ngoài này vậy?"

An ma ma khẽ chào đáp lễ Tưởng Nguyệt Nhu nhưng không nói gì nhiều, mà đi thẳng về phía Yến Kế Tuyết: "Yến tiểu thư, mời đi theo nô tỳ."

Những người xung quanh đều sững sờ. Không ai ngờ được Yến Kế Tuyết lại được đích thân An ma ma dẫn đi. Chuyện gì thế này? Chẳng lẽ Yến Kế Tuyết đã đắc tội Thái hậu nương nương, bị đưa vào để trị tội?

"Cái loại tiện nhân đó không biết đã phạm phải lỗi gì mà lại lao phiền đến An ma ma đích thân tới bắt." Tưởng Nguyệt Nhu hừ lạnh một tiếng rồi quay lưng bỏ đi.

Yến Kế Tuyết được đưa đến cung Thọ Khang, nơi ở của Thái hậu. Cả chủ lẫn tớ đều rất chấn động.

"Yến tiểu thư, mời cởi bỏ y phục." Giọng nói của An ma ma không chút gợn sóng, mang theo vài phần áp lực.

Sắc mặt Yến Kế Tuyết cứng lại: "Dám hỏi ma ma, việc này có ý nghĩa gì?"

Những tú nữ khác chắc chắn không có quy trình này, tại sao lại chỉ có mình nàng? Chẳng lẽ người trong cung đã biết chuyện của nàng?

"Nô tỳ phụng mệnh Thái hậu nương nương, đích thân tới kiểm tra thân thể cho Yến tiểu thư, mong tiểu thư hợp tác." An ma ma nói.

Đầu óc Yến Kế Tuyết "oanh" một tiếng. Mệnh lệnh của Thái hậu. Vậy thì nàng chỉ có thể tuân theo. Nàng không thể nào chưa vào cung, chưa có vị phận mà đã đắc tội với người phụ nữ quyền lực nhất chốn cung đình này.

"Vậy làm phiền An ma ma." Giọng Yến Kế Tuyết lạnh nhạt. Nói xong, nàng tháo thắt lưng, trút bỏ từng lớp áo ngoài.

Nàng là người quang minh chính đại, không làm chuyện khuất tất nên không sợ ma gõ cửa. Lúc này dứt khoát chấp nhận kiểm tra, biết đâu còn khiến Thái hậu nể trọng vài phần.

An ma ma nhìn dáng vẻ này của nàng cũng có chút ngạc nhiên. Những tiểu thư khuê các trước đây đa số đều cực kỳ coi trọng danh dự, hễ động đến việc kiểm tra thân thể là e dè né tránh, vị Yến tiểu thư này quả thật rất khác biệt.

Rất nhanh, Yến Kế Tuyết cởi đến lớp áo trong cuối cùng, để lộ vóc dáng nguyên bản. An ma ma ra hiệu, hai vị ma ma có kinh nghiệm lập tức tiến lên, đánh giá nàng từ trên xuống dưới.

Yến Kế Tuyết không hề tỏ ra khó chịu, bình thản phối hợp. Trên vai và lưng nàng có vài vết sẹo do chiến trường để lại, vì thời gian đã lâu nên giờ đây e là khó hồi phục như cũ. Nàng không bận tâm, cũng không biết những người này hay hoàng thượng có bận tâm hay không.

"Yến tiểu thư, mời nằm lên sập này." Lúc này, một ma ma khác lên tiếng.

Yến Kế Tuyết cũng không hề hoảng hốt, tiến lên nằm xuống, theo chỉ dẫn của ma ma mà dạng chân để họ kiểm tra. Nếu nàng không có vướng bận gì với Tiêu Khanh Trần, nàng thà chết cũng không chịu nhục nhã thế này. Nhưng khổ nỗi nàng từng có một đoạn tình cảm với hắn, trên đời này không có bức tường nào không lọt gió, nếu đã có người biết và đến để xác minh, nàng tự nhiên phải phối hợp tốt.

Làm một lần cho xong, tránh để lại ẩn họa về sau.

Sau khoảng thời gian bằng một nén nhang, vị ma ma kia gật đầu với An ma ma.

"Yến tiểu thư, mời mặc lại y phục." An ma ma mỉm cười nói, "Yến tiểu thư là người khoáng đạt, sau này ắt có phúc báo."

Ý của câu này là Yến Kế Tuyết đã vượt qua bài kiểm tra?

"Lao phiền An ma ma." Nàng cũng mỉm cười đáp lễ.

Tối hôm đó, nàng được sắp xếp ở lại trong cung, tạm trú tại cung Vĩnh An.

"Tiểu thư, rốt cuộc hoàng thượng và Thái hậu có ý gì ạ? Các tú nữ bình thường dù được chọn cũng có thời gian về nhà học lễ nghi, tại sao chúng ta lại lược bỏ bước đó mà trực tiếp ở lại cung luôn?" Tùng Nguyệt lo lắng hỏi.

Yến Kế Tuyết đang phân loại sách mang theo, nghe vậy liền cười: "Có lẽ chúng ta là trường hợp đặc biệt. Lễ nghi quy củ thì sớm muộn cũng phải học thôi, em cứ đợi mà xem."

Quả nhiên, ngày hôm sau, An ma ma dẫn người tới, giới thiệu đây là Hạ ma ma, chuyên trách dạy quy tắc trong cung cho Yến Kế Tuyết.

Hạ ma ma trông rất cổ hủ, khuôn mặt lạnh lùng cứng nhắc, tay cầm roi dạy bảo. Phía sau bà là hai cung nữ cầm sách vở và bút mực, không biết định làm gì.

"Yến tiểu thư, hôm nay nô tỳ dạy người về chức trách mà phi tần cần tuân thủ, người chỉ cần chú ý lắng nghe là được." Hạ ma ma nói.

Giọng bà trầm mặc, nghiêm khắc đến mức khiến người ta thấy tê dại.

Yến Kế Tuyết đáp: "Vâng." Rồi ngồi ngay ngắn trước bàn.

Hạ ma ma cầm một cuốn sách lên, bắt đầu bài giảng:

"Thứ nhất, phi tần phải tôn trọng thánh huấn, tuân thủ phụ đạo, lấy trinh tĩnh nhu thuận làm đầu."

"Thứ hai, ngôn hành cử chỉ phải thích đáng, có chừng mực, không được lả lơi phóng đãng."

"Thứ ba, không được vượt lễ nghi, không được..."

Yến Kế Tuyết lặng lẽ nghe, nhưng nghe những điều này, trong lòng nàng lại trào dâng một cảm giác khó chịu không nói nên lời.

Danh sách chương

2025-11-06
2025-11-06
2025-11-06
2025-11-16
2025-11-16
2025-11-16
2025-11-16
2025-12-11
2025-12-11
2025-12-11
2025-12-14
2025-12-14
2025-12-14
2026-01-13
2026-01-13
2026-01-13
2026-01-13
2026-01-26
2026-01-26
2026-01-26
2026-02-27
2026-02-27
2026-02-27
2026-02-27