Trần Ca vừa đứng lên mới phát hiện ra không ít người trong nhà ăn vào lúc này đều đang ngơ ngác nhìn mình trân trân.
Đặc biệt là mấy nam thanh nữ tú vừa mới thảo luận về biệt thự Đỉnh Vân lúc nãy.
Hóa ra là do vừa rồi Trần Ca gọi điện thoại quá nhập tâm, trực tiếp trò chuyện rôm rả với Hoàng Vĩnh Hào mà quên mất bản thân đang đứng ở vị trí nào.
Những lời này đương nhiên khiến cho cả đám người được một phen ngây dại.
"Phụt!"
Không biết là ai đã tiên phong phá vỡ bầu không khí im lặng, trực tiếp cười rộ lên nắc nẻ.
"Khỉ gió thật, cái thằng này bị ngốc à? Còn đòi đi tham quan biệt thự Đỉnh Vân cơ đấy?"
"Ha ha ha, không lẽ là do áp lực tìm việc làm lớn quá, khiến người ta hóa điên hóa dại luôn rồi không?"
"Lại còn mẹ nó chứ khách quý với chả ghế VIP, quỳ xuống mà nghênh đón khách thì có, ha ha ha!"
"Thằng đần..."
Toàn trường cười ồ lên thích thú.
Có những người còn chẳng thèm kiêng dè gì mà buông lời giễu cợt Trần Ca ngay tại chỗ.
Trần Ca quẹt quẹt miệng, chỉ biết khổ sở lắc đầu cười trừ, tình huống này đúng là có giải thích thế nào cũng bằng thừa!
Bước ra khỏi cổng trường, Trần Ca bắt một chiếc taxi đi thẳng tới khu vực dưới chân núi Đỉnh Vân, dừng trước cửa của một tòa đại sảnh triển lãm nguy nga.
Trước cửa lớn.
Nơi đây đã bị vây kín bởi từng chiếc từng chiếc xe sang đắt tiền.
Những nhân vật quyền quý giàu sang liên tục ra ra vào vào không ngớt.
Đứng ở cửa lớn, Trần Ca nhìn thấy rõ ràng có hai lối đi dẫn vào bên trong.
Một bên là lối đi dành cho khách quý (VIP), một bên là lối đi dành cho khách hàng phổ thông.
Đương nhiên, khách hàng phổ thông ở nơi này cũng chẳng có ai là phổ thông cả, chẳng qua chỉ là so sánh tương đối với bên kia mà thôi.
"Ủa? Hoàng Vĩnh Hào đâu rồi? Chẳng phải đã hẹn trước là sẽ đứng đợi mình ở ngay cửa lối đi VIP sao?"
Trần Ca nhìn quanh một vòng mà chẳng thấy bóng dáng gã đâu.
Hay là bên trong lối đi VIP còn có một cái lối vào khác nữa nhỉ?
Trần Ca suy đi tính lại một hồi, vừa nhấc chân định bước vào trong.
"Trần Ca?"
Đúng lúc này, một giọng nữ đột nhiên vang lên từ phía sau lưng, mang theo một ngữ khí kinh ngạc đầy nghi hoặc.
Trần Ca quay đầu lại nhìn thì thấy một đại mỹ nữ diện một bộ đồng phục công sở màu đen, vóc dáng bốc lửa cao ráo, dung mạo kinh diễm vô cùng.
Anh không khỏi ngẩn người ra một tộc.
"Chị họ Đường Nhiên?"
Đây chẳng phải là cô chị họ thứ hai của Tô Mộc Hân, cái người tên Đường Nhiên từng năm lần bảy lượt tìm cách gây khó dễ cho anh trong tiệc mừng thọ của bà nội Tô Mộc Hân đó sao!
Về sau khi biết được chiếc Lamborghini kia là của anh, nhớ không lầm thì biểu cảm của Đường Nhiên lúc đó vô cùng phức tạp.
Vốn dĩ, sau khi chuyện đó qua đi, Trần Ca cứ ngỡ là trong thời gian ngắn sẽ không chạm mặt Đường Nhiên nữa.
Mối quan hệ cuối cùng giữa anh và Tô Mộc Hân rốt cuộc ra sao thì đến nay vẫn chưa có định luận rõ ràng, hai ngày nay cũng chỉ thỉnh thoảng hẹn nhau ra ngoài ăn bữa cơm mà thôi.
Thế mà không ngờ tới, mới cách có mấy ngày mà đã lại gặp nhau ở nơi này rồi.
Hơn nữa trước ngực Đường Nhiên còn treo một tấm thẻ bảng tên: Giám đốc thiết kế, Đường Nhiên!
Mẹ kiếp, căn biệt thự Đỉnh Vân này là do cô ta thiết kế sao?
Vẫn biết Đường Nhiên rất trâu bò, vừa là học bá lại vừa lạnh lùng kiêu sa, nhưng không ngờ Đường Nhiên lại lợi hại đến mức này.
Cô ta mới bao nhiêu tuổi chứ.
Hai mươi lăm tuổi!
Dường như rất mãn nguyện trước biểu cảm kinh ngạc của Trần Ca, Đường Nhiên nhàn nhạt mỉm cười: "Hì hì, hôm nay là ngày triển lãm biệt thự núi Đỉnh Vân, cậu đến đây làm gì?"
"Tôi đến..."
"Triệu lần đừng có nói với tôi là cậu đến để tham quan triển lãm đấy nhé, đến xem xem cho biết thì được, chứ nói thẳng cho cậu biết luôn, căn biệt thự này cậu mua không nổi đâu! Tôi biết cậu trúng số độc đắc được mấy chục triệu, còn mua cả xe sang, thế nhưng căn nhà này thì cậu có nằm mơ cũng đừng hòng nghĩ tới. Không biết cậu còn lại bao nhiêu tiền, nếu như cậu muốn mua nhà, tôi có thể giới thiệu cho cậu mấy căn với mức giá bình thường!"
Không đợi Trần Ca nói hết câu, Đường Nhiên đã đẩy đẩy gọng kính, lạnh lùng chặn họng anh lại.
Phải rồi, lần trước khi Đường Nhiên nhìn thấy chiếc siêu xe hai mươi triệu kia, cô ta thực sự đã bị chấn kinh tột độ.
Thậm chí còn liên tục hoài nghi, liệu Trần Ca có phải là một vị đại gia ẩn mình nào đó hay không?
Kết quả thì không phải, Trần Ca chỉ là một tên điểu ty bỗng chốc phất lên nhờ trúng số mà thôi.
Uổng công ngày hôm đó cô ta còn vì anh mà hối hận đến mức ruột gan xanh lè xanh mét.
Bây giờ nghĩ lại, bản thân ngày đó đúng là nực cười thật đấy, thậm chí còn nảy sinh cả ý nghĩ muốn tranh giành Trần Ca với cô em họ nữa chứ!
Oẹ oẹ oẹ!
Nghĩ đến là muốn nôn rồi!
"Tôi chỉ muốn vào xem thử một chút thôi!"
Trần Ca biết rõ ý vị khinh bỉ trong lời nói của Đường Nhiên, anh cũng thật sự không muốn dây dưa quá nhiều với cô ta nên chỉ đành nói như vậy.
"Hì hì, muốn vào xem thử thì cái suy nghĩ này còn chấp nhận được. Ngoài ra Trần Ca này, cậu dù sao cũng là bạn trai của em gái tôi, tôi bắt buộc phải nhắc nhở cậu một câu: Cậu đừng có đem bản thân mình đi so sánh với đám phú nhị đại của người ta, sản nghiệp gia đình người ta mạnh hơn cậu không biết bao nhiêu lần đâu. Còn cậu ấy à, chỉ đang ngồi ăn núi lở thôi, số tiền đó sớm muộn gì cũng sẽ tiêu sạch. Nói thật lòng, dựa vào năng lực của cậu, tôi rất khó tin tưởng cậu có thể nuôi nổi em gái tôi!"
Đường Nhiên kiêu ngạo giống như một con chim công xòe đuôi.
Phải, cậu Trần Ca giỏi giang thật đấy, trúng số mấy chục triệu, còn đi cả Lamborghini hai mươi triệu, nhưng sau khi điều tra rõ ràng một số chuyện, Đường Nhiên chỉ cảm thấy Trần Ca là một tên não tàn, ngốc nghếch hết thuốc chữa!
Chẳng còn bất kỳ cảm xúc nào khác nữa!
Cho nên, vừa chạm mặt một cái là cô ta đã chẳng hề khách khí mà dội cho Trần Ca một vạt mưa bom bão đạn bằng mồm.
Trả cái thù bị vỗ mặt bôm bốp lần trước.
"Nhiên Nhiên, đây chính là cậu em rể hờ trúng số mua Lan-bô mà cậu kể đó hả? Trông cũng thanh tú ra phết đấy chứ! Nhưng sao làm việc lại có cái kiểu như thế này nhỉ?"
"Nhìn cậu ta có vẻ khá khúm núm khép nép, e là chưa từng đến những chỗ có sàn diễn lớn như thế này, chưa từng thấy qua nhiều nhân vật tầm cỡ thế này bao giờ đúng không? Haiz, cũng khó trách được, loại người nghèo lâu năm này, lại từ trong thôn quê đi ra, chẳng có bao nhiêu kiến thức, bỗng dưng có được nhiều tiền như vậy, khó tránh khỏi không kiềm chế được cái tâm lý của kẻ giàu xổi phất nhanh!"
"Đúng vậy đó, đợi đến khi cậu ta tiêu xài sạch bách số tiền đó rồi mới biết hối hận khôn nguôi, đến lúc đó thì cái gì cũng muộn rồi. Haiz, không lo nghĩ đến việc nâng cao giá trị bản thân, ngược lại còn bỏ ra mười mấy vạn mua vé để tham gia cái hoạt động cao cấp thế này, có đáng không cơ chứ?"
Ở phía sau lưng Đường Nhiên còn có hai nữ một nam đang đứng đó.
Hai cô gái thực sự rất xinh đẹp, nhan sắc có thể nói là một chín một mười với Đường Nhiên, gã đàn ông kia cũng khá đẹp trai, nhìn dáng vẻ giống như là một phú nhị đại.
Mấy người bọn họ đều là bạn đồng lứa, tầm khoảng hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi.
Mấy người này thấy Đường Nhiên khinh miệt Trần Ca như vậy, bọn họ cũng theo quán tính mà khinh miệt theo, chẳng thèm kiêng nể gì mà thi nhau bàn tán chỉ trỏ về Trần Ca.
Điều này khiến cho Đường Nhiên cũng cảm thấy có chút mất mặt tai tiếng.
"Trần Ca, có phải cậu lại bỏ ra mười mấy vạn để mua vé rồi không? Mộc Hân đâu? Con bé có biết chuyện này không?"
Đường Nhiên lạnh lùng hỏi.
"Biết chứ, tối qua bọn tôi vừa mới ăn cơm cùng nhau xong, nhưng cô ấy không tiện đến! Còn về phần vé ấy à, tôi vẫn chưa mua đâu!"
Đây là sự thật, hai ngày nay Trần Ca thường xuyên ăn cơm với Tô Mộc Hân, anh cũng muốn dẫn Tô Mộc Hân đến đây chơi một chuyến, ngặt nỗi cô lại đến kỳ dâu rụng, người khó chịu đến phát điên, thành ra không thể đi nổi!
Vé vào cửa thì đã có Hoàng Vĩnh Hào sắp xếp ổn thỏa từ trước rồi, Trần Ca đương nhiên không cần phải tự mình đi mua.
"Mẹ ơi, cái loại người như cậu đúng là khiến người ta phải sốt ruột thay mà!"
Nói thật lòng, Đường Nhiên thực sự muốn mắng cho Trần Ca một trận rồi đuổi gã cút xéo cho rảnh nợ.
Thế nhưng, Trần Ca dù trong mắt cô ta có điểu ty đến mức nào đi chăng nữa thì hiện tại vẫn là bạn trai của Mộc Hân, đánh chó cũng phải ngó mặt chủ chứ đúng không?
Cho nên Đường Nhiên đành phải cố kìm nén cơn giận xuống, lại thấy Trần Ca có vẻ vẫn khá chấp niệm muốn đi vào trong để mở mang tầm mắt.
Lúc này cô ta liền nói:
"Hôm nay cậu cũng coi như may mắn đụng phải tôi, thế này đi, trong tay tôi có mấy cái suất chỉ tiêu tham gia đây, ngoại trừ mấy người bạn của tôi ra thì vẫn còn dư lại một suất, tôi cho cậu một cái, cậu đi theo bạn của tôi cùng vào trong đi. Nhớ kỹ đấy, sau khi vào trong rồi thì đừng có nói năng lung tung bừa bãi!"
Đường Nhiên dặn dò một câu, rất thiếu kiên nhẫn ném cho Trần Ca một tấm vé. Với tư cách là giám đốc thiết kế, trong tay cô ta đương nhiên là có suất chỉ tiêu nội bộ.
"Phương Tình, Từ Na, Vương Soái, lát nữa vào trong tôi phải chịu trách nhiệm thuyết minh giới thiệu về biệt thự Đỉnh Vân, mọi người giúp tôi để mắt dắt díu cậu ta một chút nhé! Cậu ta cái gì cũng không biết đâu!"
Đường Nhiên nói với ba người bạn.
"Nhưng mà lát nữa tôi còn có mấy người bạn bên giới kinh doanh cần phải gặp mặt, dắt theo cậu ta... Haiz, được rồi, lát nữa cứ để cậu ta tìm một chỗ nào đó ngoan ngoãn ngồi im một góc là được!"
Vương Soái tỏ ra khá ái ngại và khó xử.
Biết thế này thì tự mình bỏ tiền ra mua vé cho xong, mười mấy vạn đối với gã chỉ là chuyện nhỏ như móng tay, nhưng ngặt nỗi có tầng quan hệ này của Đường Nhiên ở đây, gã việc gì phải tốn thêm tiền oan uổng làm gì.
Thế nhưng bây giờ lại phải dắt theo một cái thằng nghèo kiết xác rách rưới thế này, đúng là làm mất hết thể diện đẳng cấp của gã!
Tuy nhiên gã vẫn mở miệng đồng ý.
"Vương Soái, lát nữa anh định đi gặp ai thế, dắt bọn em đi cùng với được không, để bọn em cũng được mở mang tầm mắt làm quen một chút có được không hả?"
Phương Tình và Từ Na đúng là những đại mỹ nữ, lúc này lại cam tâm tình nguyện vây quanh bên cạnh Vương Soái, chủ động bắt quàng làm họ để lấy lòng gã.
"Được rồi, được rồi, cứ dắt cậu ta vào trong trước rồi tính sau vậy, haiz!"
Thở dài một tiếng, mọi người liền chuẩn bị tiến vào bên trong.
Trần Ca không ngờ tới đi tham quan một chuyến thôi mà cũng xảy ra hiểu lầm dở khóc dở cười thế này.
Thế nhưng mà, dẫu sao thì Đường Nhiên đã mở miệng bảo đi chung một nhóm với bọn người Phương Tình rồi, Trần Ca cũng không tiện từ chối thẳng thừng một cách rõ ràng quá.
Anh liền cầm chắc tấm vé trong tay, sải bước đi về phía lối vào dành cho khách quý (VIP).
"Mẹ kiếp! Cái thằng này cậu bị thần kinh biến chứng à, quay lại đây cho tôi!"
Đường Nhiên vừa nhìn thấy Trần Ca đi về phía lối vào VIP, tức đến mức văng tục xả cả bậy ra ngoài.
"Đó là lối vào dành cho khách quý VIP, chuyên môn chuẩn bị cho các vị đại gia là thủ phú của các thành phố thuộc tỉnh Giang Nam đấy, cái đầu của cậu có phải bị úng nước rồi không hả?!"
Phương Tình cũng cuống cuồng hết cả lên, trực tiếp chỉ thẳng mặt Trần Ca mà mắng mỏ.
"À, hóa ra các người không đi lối này sao!"
Trần Ca bất lực bất đắc dĩ lắc đầu cười trừ...
