Đêm nay, thành phố không mưa, nhưng không khí đặc quánh sự hanh khô của những ngày chớm đông. An Nhiên ngồi trong căn hộ cao cấp mới thuê - một không gian tối giản với những mảng tường xám lạnh, đối lập hoàn toàn với căn chung cư cũ kỹ, đầy ắp kỷ niệm mục nát mà cô đã dứt khoát rời bỏ.
Trên bàn làm việc, một ly rượu vang đỏ thẫm như máu đặc. Cô không uống. Cô chỉ quan sát những gợn sóng lăn tăn trong ly, tựa như đang soi xét sự biến chuyển trong chính bản chất của mình.
Nội tâm An Nhiên lúc này là một chiến trường không tiếng súng. Một mặt, cô cảm thấy một sự khoái cảm lạnh lùng khi nhìn thấy những con cờ mình đặt ra bắt đầu vận hành. Trúc đã bắt đầu gọi điện cho Thiên với giọng điệu tra khảo. Thiên đã bắt đầu sa sút trong công việc vì những cơn ác mộng và sự hoài nghi từ người tình.
Nhưng ở một tầng sâu hơn, một câu hỏi tàn nhẫn cứ xoáy sâu vào tâm trí cô: “An Nhiên, mày đang trở thành thứ gì vậy?”
Cô từng là người phụ nữ yêu âm nhạc, yêu những buổi sáng nắng ấm và tin vào sự thiện lương của con người. Giờ đây, cô thức dậy với ý nghĩ đầu tiên là làm sao để bóp nghẹt sự yên bình của kẻ khác. Sự đấu tranh giữa bản chất thuần khiết cũ và nhân cách báo thù mới khiến cô nhiều đêm thức trắng. Cô thấy mình giống như một người thợ rèn đang tự đúc một bộ giáp sắt quanh trái tim, nhưng bộ giáp ấy càng cứng cáp, cô càng cảm thấy khó thở.
"Mình không ác," cô tự nhủ, giọng thì thầm vang vọng trong căn phòng trống. "Mình chỉ đang thực thi công lý mà số phận đã bỏ quên."
Nhưng công lý có vị đắng. Mỗi lần nhìn thấy Thiên gầy rộc đi qua những tấm ảnh thám tử gửi về, một phần trong cô - phần ký ức của những ngày hai người chia nhau ổ bánh mì sứt sẹo - lại nhói lên. Đó không phải là tình yêu, mà là sự ghê tởm đối với chính lòng trắc ẩn của mình. Cô ghét việc mình vẫn còn khả năng cảm thấy đau lòng cho kẻ đã bỏ mặc mình chết giữa vũng máu.
An Nhiên đứng dậy, bước đến cây đàn piano điện đặt ở góc phòng. Đây là lần đầu tiên cô chạm vào phím đàn kể từ sau vụ tai nạn. Những ngón tay cô run rẩy. Cô sợ rằng âm nhạc sẽ tố cáo sự thay đổi của mình. Cô sợ rằng giai điệu sẽ không còn thanh thoát mà sẽ sặc mùi oán hận.
Cô nhấn một phím Đô thứ ($Cm$). Âm thanh vang lên, trầm đục và u uất.
Ký ức ùa về như một cơn lũ. Đêm đó, trước khi chạy ra đường, cô đã định chơi bản nhạc này cho Thiên nghe để chúc mừng sinh nhật anh. Nhưng cô đã bắt gặp tin nhắn của Trúc. Những nốt nhạc định mệnh ấy giờ đây trở thành khúc độc hành của một kẻ săn mồi.
Cô bắt đầu chơi, ban đầu chậm rãi, sau đó dồn dập. Tiếng đàn không còn là âm nhạc, nó là tiếng gào thét của một người bị chôn sống dưới nấm mồ ký ức. Cô chơi đến mức đầu ngón tay đau nhói, nhưng trí óc lại tỉnh táo một cách kỳ lạ.
Trong khoảnh khắc ấy, An Nhiên nhận ra một sự thật kinh khủng: Cô đang dùng sự thù hận làm nhiên liệu để tồn tại. Nếu ngày mai Thiên biến mất, nếu sự trả thù kết thúc, cô sẽ là ai? Một con thiên nga đen mất đi mục đích sống? Sự trống rỗng đó mới là thứ làm cô sợ hãi nhất. Cô đang cố tình kéo dài nỗi đau của Thiên, không chỉ để trừng phạt anh ta, mà để giữ cho chính mình một sợi dây liên kết với thực tại, dù đó là sợi dây gai mặn đắng.
Sáng hôm sau, An Nhiên xuất hiện tại một buổi đấu thầu dự án âm nhạc lớn - nơi mà công ty của Thiên cũng tham gia. Cô đứng ở sảnh lớn, chiếc váy sapphire ôm sát cơ thể, tỏa ra một khí chất áp đảo khiến những người xung quanh phải dạt ra.
Khi Thiên bước vào, ánh mắt họ chạm nhau.
Thiên trông như một cái xác không hồn. Khi nhìn thấy An Nhiên rực rỡ và quyền lực, đôi mắt anh hiện rõ sự khiếp sợ trộn lẫn với ngưỡng mộ. Đó chính là thứ cô muốn. Cô muốn anh thấy rằng, không có anh, cô không chỉ sống tốt mà còn trở thành một phiên bản mà anh không bao giờ đủ tầm để chạm tới.
"Chào anh, Giám đốc Thiên," cô mỉm cười, một nụ cười hoàn hảo được tập luyện nhiều lần trước gương. "Hy vọng hôm nay chúng ta sẽ có một cuộc cạnh tranh... công bằng."
Chữ "công bằng" cô thốt ra mang theo sức nặng của ngàn tấn thép. Thiên lắp bắp không thành tiếng. Ngay lúc đó, Trúc bước đến, định nắm lấy tay Thiên như một cách khẳng định chủ quyền, nhưng cái nhìn của An Nhiên khiến cô ta chững lại.
Trong đầu An Nhiên lúc này là một ma trận những suy tính. Cô không chỉ muốn thắng dự án này. Cô muốn Thiên tự tay ký vào bản hợp đồng nhượng lại quyền lợi, muốn anh thấy chính tay mình hủy hoại sự nghiệp mà anh từng lấy đó làm cái cớ để phản bội cô.
Nhưng ngay khi chiến thắng đã nằm trong tầm tay, một hình ảnh đột ngột hiện lên trong đầu cô: Thiên của 5 năm trước, dưới cơn mưa phùn, đã cởi chiếc áo khoác duy nhất để che cho cô khỏi ướt bản thảo.
“Dừng lại ngay, An Nhiên!” Lý trí cô thét lên. “Đó là cái bẫy của quá khứ. Hắn ta đã bỏ mặc mày. Hắn ta đã thấy mày ngã xuống và quay lưng đi.”
Cuộc chiến nội tâm khiến gương mặt An Nhiên trong một giây lát trở nên vặn vẹo. Cô phải siết chặt nắm đấm đến mức móng tay đâm vào lòng bàn tay để giữ mình khỏi sự yếu lòng đột ngột. Sự tử tế là một xa xỉ phẩm mà cô không còn đủ sức chi trả.
Kết thúc buổi đấu thầu, An Nhiên giành chiến thắng tuyệt đối. Cô bước ra khỏi phòng họp trong tiếng vỗ tay, nhưng trong lòng lại cảm thấy một sự lạnh lẽo đáng sợ.
Cô đi vào nhà vệ sinh, vốc nước lạnh lên mặt. Cô nhìn mình trong gương, lần này cô không thấy kẻ săn mồi, cũng không thấy nạn nhân. Cô thấy một kẻ xa lạ đang dần chiếm hữu cơ thể mình.
"Mình đã thắng," cô nói với cái bóng trong gương. "Nhưng tại sao mình lại không thấy vui?"
Câu trả lời nằm ở chỗ: Cô nhận ra rằng Thiên quá yếu ớt. Sự trả thù này giống như việc dùng một thanh đại đao để chém một nhành cỏ héo. Thiên đã tự hủy hoại mình từ lâu, và cô chỉ đang dẫm lên đống tro tàn đó.
Một ý nghĩ mới nảy sinh, mạnh mẽ và tàn bạo hơn: Chỉ trừng phạt Thiên là chưa đủ. Cô cần tìm ra kẻ thực sự đã cầm lái chiếc xe ngày hôm đó - kẻ mà Thiên đang cố bảo vệ hoặc đang bị đe dọa bởi nó. Trí nhớ của cô không chỉ mất đi vì va chạm, cô nghi ngờ có ai đó đã tác động vào quá trình điều trị của cô tại bệnh viện để đảm bảo cô không bao giờ nhớ lại được chi tiết vụ tai nạn.
Sự đấu tranh nội tâm của An Nhiên chuyển hướng. Cô không còn muốn là một kẻ đi trả thù tình cảm nhỏ nhen nữa. Cô muốn trở thành một nữ hoàng của sự thật.
Cô lấy điện thoại ra, gọi cho một số máy lạ mà cô đã âm thầm điều tra được.
"Tôi muốn biết về hồ sơ bệnh án bị niêm phong của tôi 2 năm trước. Giá bao nhiêu cũng được."
Ánh đèn trong phòng vệ sinh chớp nháy, phản chiếu một An Nhiên với đôi mắt giờ đây không còn sự giận dữ, mà là một sự tĩnh lặng chết chóc. Cô nhận ra rằng, để thực sự thoát khỏi bóng ma của Thiên, cô phải dẫm nát toàn bộ cái quá khứ giả dối này, kể cả những sự thật kinh tởm nhất về vụ tai nạn mà cô chưa từng dám đối mặt.
An Nhiên bước ra khỏi tòa nhà, ngẩng cao đầu. Gió lạnh thổi qua, nhưng cô không còn thấy rét. Cô đã trở thành chính cơn gió đó - vô hình, lạnh lẽo và sẵn sàng cuốn phăng mọi thứ trên đường đi của mình.
Kế hoạch thực sự bây giờ mới bắt đầu. Không chỉ là Thiên, mà là tất cả những kẻ đã nghĩ rằng có thể chôn vùi An Nhiên dưới mặt đường nhựa năm ấy.
