Sử dụng mũi tên trái (←) hoặc phải (→) để chuyển chapter

An Nhiên đứng ngoài cửa. Tiếng mưa rơi xối xả vào mặt cô, lạnh buốt và đột ngột khiến ngọn lửa quyết tâm trong cô chợt tắt. Cô đã sẵn sàng đi tìm anh, nhưng giờ đây, cô lại khựng lại trên bậc thềm. Sự can đảm vừa nhen nhóm lập tức bị đè bẹp bởi một cơn sóng thần hoảng loạn và sợ hãi dâng lên từ ký ức vừa vỡ.

Cô quay ngoắt vào trong, đóng sầm cánh cửa lại. Tiếng cửa gỗ va vào khung vang lên khô khốc trong căn hộ. An Nhiên dựa lưng vào cánh cửa, trượt dần xuống sàn nhà lạnh lẽo. Cô không đi được. Cô không thể đi được.

Trốn tránh. Ý nghĩ đó lại mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô không còn muốn đối diện, cô muốn bỏ trốn. Nhưng đi đâu? Làm gì? Căn hộ này là nơi an toàn duy nhất cô biết. Cô đã cô lập bản thân mình. Cô không có bạn bè, không có gia đình. Cuộc sống mà cô xây dựng dựa trên sự lãng quên không có bất kỳ lối thoát nào. Cô đã quá đau khổ với quá khứ, quá sợ hãi sự trở lại của nó đến mức đã tự nhốt mình vào một chiếc hộp bằng kính.

Cô ôm lấy đầu, nước mắt và mồ hôi trộn lẫn. “Không… không muốn nhớ… không muốn nhớ…” Cô lẩm bẩm, giọng nói run rẩy đến mức không thể nhận ra. Sự hiện diện của người đàn ông không mang lại sự cứu rỗi, mà mang lại sự tái diễn của nỗi đau.

Cảm giác đau đớn không còn là trừu tượng; nó là một cơn nhức buốt thực sự chạy dọc theo các khớp xương, như thể từng mảnh xương vụn sau vụ tai nạn đang xoáy sâu vào nhau.

"Không! Dừng lại!" Cô rít lên, giọng cô chỉ còn là tiếng thều thào tuyệt vọng bị bóp nghẹt. Cô muốn cào cấu lấy da thịt mình để cảm nhận nỗi đau khác, nỗi đau thể xác đơn thuần, thay vì cơn tra tấn tâm lý này.

 Cô cảm thấy một áp lực nặng nề đè lên lồng ngực, như thể chiếc xe tải của ngày định mệnh đó đang nghiền nát phổi cô một lần nữa. Hơi thở cô nông và gấp gáp, cô cố gắng hít sâu nhưng lồng ngực lại tức nghẹn vì nước mắt không thể chảy. Sự tê dại mà cô đã sống cùng suốt hai năm đã biến mất, thay vào đó là sự nhạy cảm đau đớn đối với từng tế bào trong cơ thể.

Cô nhắm chặt mắt, nhưng vô ích. Trong đầu cô, đoạn hồi tưởng lại chiếu đi chiếu lại một cách tàn nhẫn:

Khuôn mặt trắng bệch của anh khi thú nhận. Cảm giác lúc đó không chỉ là bị lừa dối, mà là cảm giác hóa đá. Cô nhớ lại sự nhục nhã khi nhận ra tình yêu của mình chỉ là một lời nói dối được che đậy khéo léo. Sự tan vỡ của trái tim cô lúc đó là hoàn toàn, khiến mọi thứ cô từng tin tưởng—sự chân thật, lời hứa, tương lai—sụp đổ không còn sót lại mảnh nào. Cô thấy mình lúc đó chỉ là một cái xác vô hồn đang run rẩy đứng giữa bếp.

Anh đã cắt đứt sợi dây neo cuối cùng của cô với thực tại. Lúc đó, cô cảm thấy không chỉ bị anh phản bội, mà còn bị cả thế giới phản bội vì đã khiến cô tin vào một tình yêu hoàn hảo như vậy.

Cô nhớ lại cảm giác thân thể bị quăng quật không kiểm soát, tiếng kim loại ré lên chói tai. Rồi cảm giác nóng ran và lạnh buốt cùng lúc khi máu bắt đầu chảy. Điều kinh hoàng nhất không phải là nỗi đau thể xác, mà là khi cô mở mắt nhìn thấy anh quỳ bên cạnh. Lòng cô ngập tràn sự thù hận và căm ghét đến tột độ. Cô muốn gào lên: “Đừng chạm vào tôi! Anh đã hủy hoại tôi rồi!” Nhưng miệng cô không phát ra được âm thanh nào, chỉ có tiếng rên rỉ vô lực.

Sự phẫn uất và tội nghiệp cho chính mình dâng lên đến mức cô cảm thấy buồn nôn. Cô đã bị sốc đến mức bộ não đã tự đưa ra quyết định sống còn: “Phải xóa đi anh ta. Xóa đi mọi thứ liên quan đến anh ta. Chỉ có lãng quên mới cho cô được thở.”

 Cô đã sống sót. Cô đã chiến thắng nỗi đau đó bằng cách tự biến mình thành một người khác: một An Nhiên không cảm xúc, không quá khứ, không rủi ro.

Giờ đây, mọi thứ đổ sụp. Cô nhìn xuống bàn tay mình, khẽ run. Hai năm lãng quên là hai năm gian khổ cô tự tạo ra để bảo vệ mình, và chỉ trong một đêm mưa, người đàn ông đó đã xé nát công sức đó.

Cô nhận ra sự thật trần trụi của mình: Cô không thể trốn khỏi căn hộ này, vì chính nó là biên giới của sự lãng quên.

“Nếu tôi đi khỏi đây, tôi sẽ đi đâu?” Cô tự hỏi, giọng cô chỉ còn là hơi thở. “Bất cứ nơi nào khác cũng sẽ là ký ức của anh ấy. Bất cứ người nào khác cũng sẽ hỏi về quá khứ của tôi.”

Cô thất bại hoàn toàn.

An Nhiên co rúm người lại, ôm đầu gối sát vào ngực, cắn chặt môi đến mức cảm nhận được vị máu tanh trong miệng. Cô không thể nhớ, nhưng cô cũng không thể quên. Cô bị mắc kẹt giữa hai thế giới, và người đàn ông đứng dưới mưa chính là người gác cổng của địa ngục ký ức đó.

Tâm trạng cô chìm sâu vào một sự tuyệt vọng không lối thoát. Sẽ là dễ dàng hơn nếu cô chỉ bị mất trí nhớ thông thường. Đằng này, cô đã tự lựa chọn quên đi một phần của mình, và giờ đây, cái phần bị phong bế đó đang đòi lại sự sống với một sức mạnh tàn bạo. Cô đã mất hết năng lượng để chiến đấu.

Căn phòng nhỏ bỗng trở nên quá lớn, quá im lặng, chỉ còn tiếng mưa ngoài kia vẫn rơi lộp độp, như một lời thì thầm độc địa: “Anh ấy đã giữ lời hứa. Anh ấy đã tìm em rồi, An Nhiên. Em không thể chạy thoát được đâu.”

Cô nhắm chặt mắt, khuôn mặt nhăn nhó vì đau đớn. Nỗi sợ hãi đã vượt qua mọi giới hạn: Cô sợ anh, sợ ký ức, nhưng sợ nhất là phải sống tiếp mà không thể là chính mình.

Danh sách chương

2025-10-09
2025-10-09
2025-10-09
2025-11-19
2025-11-19
2025-11-19