An Nhiên ngồi trong chiếc xe hơi sang trọng vừa mua, nhưng cô không khởi động máy. Cô tắt đèn, để mình chìm vào bóng tối của hầm gửi xe vắng lặng. Trên tay cô là một xấp tài liệu vừa nhận được từ một nguồn tin giấu mặt — những trang giấy có mùi của sự mục nát và những bí mật bị che giấu bằng tiền bạc.
Ngón tay cô lướt qua dòng chữ: “Người cầm lái: Vô danh. Hồ sơ hiện trường: Thiếu hụt dữ liệu camera.”
Tim cô đập nhanh. Một cảm giác quen thuộc đến rợn người trỗi dậy. Đó không phải là nỗi sợ, mà là sự hưng phấn của một kẻ săn mồi đã ngửi thấy mùi máu thật sự. Hóa ra, bấy lâu nay cô chỉ mải mê vờn bắt một con chuột nhắt như Thiên, trong khi con thú dữ thực sự vẫn đang nhởn nhơ ngoài kia, ẩn nấp sau sự hèn nhát của anh ta.
Nội tâm An Nhiên diễn ra một cuộc giằng xé dữ dội. Một phần trong cô muốn dừng lại. Nó gào thét: "Mày đã có tất cả rồi. Tiền bạc, danh tiếng, sự tự do. Tại sao phải đào bới đống xác chết này lên một lần nữa? Nếu sự thật kinh khủng hơn cả sự phản bội, mày có chịu đựng nổi không?"
Nhưng phần còn lại — phần được tôi luyện từ sự lạnh lẽo của đêm mưa — lại nở một nụ cười tàn nhẫn. Nó thì thầm vào tai cô về sự công bằng. Nó nhắc cô nhớ về cảm giác cơ thể mình bị văng tung tóe trên mặt đường nhựa, về hơi thở lịm dần trong khi kẻ gây tai nạn lạnh lùng nhấn ga bỏ chạy.
"Mày không phải đang tìm sự thật," cô tự nói với chính mình trong gương chiếu hậu, "Mày đang tìm lại linh hồn đã mất của mình."
Cô nhận ra mình đang rơi vào một trạng thái tâm lý nguy hiểm: Ám ảnh với sự trừng phạt. Sự thù hận đối với Thiên giờ đây đã biến chất thành một thứ vũ khí sắc bén hơn. Cô không còn ghét anh ta vì anh ta ngoại tình; cô ghét anh ta vì anh ta đã trở thành một phần của bức màn che đậy tội ác. Mỗi nụ hôn anh ta dành cho cô trong hai năm qua, mỗi lời chăm sóc "anh lo cho em" thực chất là những mũi đinh đóng chặt chiếc quan tài của sự thật.
An Nhiên không về nhà. Cô lái xe thẳng đến căn hộ của Thiên. Không còn những cuộc gọi hay sự chờ đợi dưới hiên nhà. Cô dùng chìa khóa dự phòng mà cô chưa bao giờ trả lại, bước thẳng vào nhà.
Trong nhà nồng nặc mùi rượu và thuốc lá. Thiên đang ngồi gục bên bàn ăn, xung quanh là những bản thiết kế bị vứt xó. Sự xuất hiện của An Nhiên như một luồng điện khiến anh bật dậy, vừa mừng rỡ vừa sợ hãi.
"Nhiên... Em đến đây để..."
"Ngồi xuống," giọng cô lạnh hơn cả đá mùa đông. "Tôi không đến để nghe anh sám hối về tình cảm. Tôi đến để nghe về Kẻ Thứ Ba."
Thiên khựng lại, sắc mặt chuyển từ tái nhợt sang trắng bệch. "Em... em đang nói gì vậy? Trúc không liên quan đến..."
"Đừng dùng cái tên của hạng đàn bà đó để sỉ nhục trí tuệ của tôi!" An Nhiên đập mạnh xấp tài liệu xuống bàn. "Tôi đang nói về kẻ đã lái chiếc xe đó. Kẻ đã khiến anh phải im lặng suốt hai năm. Kẻ đã dùng cái ghế Giám đốc của anh để đổi lấy sự sống thực vật của tôi. Nói đi, Thiên. Là ai?"
Sự im lặng bao trùm. Tiếng đồng hồ tích tắc nghe như tiếng búa gõ vào dây thần kinh của An Nhiên. Cô quan sát từng cử động nhỏ của Thiên: đôi môi run rẩy, những ngón tay siết chặt lấy gấu áo. Cô thấy sự đấu tranh trong anh — sự đấu tranh của một kẻ bị dồn vào đường cùng giữa một bên là sự an toàn cá nhân và một bên là chút tàn dư của lương tâm.
"Nếu anh không nói," An Nhiên cúi sát, hơi thở cô mang theo vị đắng của sự tuyệt tình, "Tôi sẽ không chỉ khiến anh mất sự nghiệp. Tôi sẽ khiến anh phải ước rằng mình đã chết trong vụ tai nạn đó thay vì tôi."
"Đó là con trai của Chủ tịch tập đoàn X," Thiên thều thào, giọng anh nghẹn lại như có ai đó đang bóp cổ. "Đêm đó... hắn say rượu. Anh đã ở đó. Anh đã thấy tất cả. Hắn đe dọa sẽ hủy hoại gia đình anh, hủy hoại em nếu anh báo cảnh sát. Hắn hứa sẽ trả toàn bộ viện phí, hứa sẽ đưa anh lên vị trí hiện tại nếu anh nhận đó là một vụ tai nạn không người lái..."
An Nhiên cảm thấy một sự trống rỗng đến tận cùng. Hóa ra, sự phản bội của Thiên không chỉ là về thể xác hay cảm xúc. Anh ta đã bán đứng mạng sống của cô để đổi lấy vinh hoa.
Nội tâm cô lúc này không còn gào thét nữa. Nó trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ. Đó là sự tĩnh lặng của một cơn sóng thần trước khi ập xuống. Cô nhìn Thiên — người đàn ông cô từng định giao phó cả cuộc đời — và thấy một hình hài méo mó, thảm hại.
"Vậy ra, cái giá của tôi chỉ đáng một chiếc ghế giám đốc và vài lời hứa hão huyền?" cô tự hỏi.
Một sự căm phẫn mãnh liệt bùng lên, nhưng An Nhiên không đập phá. Cô đứng dậy, sửa lại chiếc áo khoác xanh sapphire phẳng phiu. Cô nhận ra rằng Thiên không còn xứng đáng để cô tự tay trừng phạt nữa. Sự trừng phạt lớn nhất dành cho anh ta chính là để anh ta sống và nhìn thấy cô tiêu diệt "vị cứu tinh" của anh ta.
"Anh biết không, Thiên?" cô nói, giọng điệu bình thản như đang trò chuyện về thời tiết. "Anh không chỉ hèn nhát. Anh còn rất ngu ngốc. Anh nghĩ họ sẽ để anh sống yên ổn sau khi tôi nhớ lại sao?"
Bước ra khỏi nhà Thiên, An Nhiên đứng dưới ánh đèn đường. Cô lấy điện thoại ra, gọi cho Trúc — người phụ nữ mà cô từng coi là kẻ thù.
"Cô Trúc, tôi biết cô đang giữ bằng chứng về những giao dịch ngầm của Thiên và tập đoàn X. Cô muốn tiền, còn tôi muốn công lý. Chúng ta có thể thỏa thuận."
An Nhiên biết mình đang chơi một trò chơi nguy hiểm với quỷ dữ. Cô đang biến mình thành một quân cờ trong một ván bài chính trị và tiền bạc. Nhưng cô không quan tâm. Sự đấu tranh nội tâm giữa "An Nhiên thiện lương" và "An Nhiên báo thù" đã kết thúc. Kẻ thiện lương đã chết dưới bánh xe đêm đó. Người đang đứng đây là một tạo vật của nỗi đau và sự tỉnh táo tột cùng.
Cô nhìn lên bầu trời đêm. Những ngôi sao mờ nhạt không còn mang lại sự an ủi. Cô biết, con đường phía trước sẽ đầy máu và nước mắt, có thể là của chính cô. Nhưng ít nhất, lần này, cô là người cầm lái.
Vết sẹo trên thái dương bỗng nhói đau. An Nhiên mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ nhưng không có hơi ấm.
"Kịch hay mới chỉ bắt đầu. Những kẻ đã ngủ ngon trên nỗi đau của tôi, hãy chuẩn bị thức giấc trong địa ngục."
Cô lên xe, nhấn ga. Tiếng động cơ gầm vang trong đêm tối, báo hiệu sự khởi đầu của một cuộc đi săn mà ở đó, kẻ bị săn không còn đường lui. An Nhiên không còn nhìn vào gương chiếu hậu nữa. Cô chỉ nhìn về phía trước, nơi sự thật đang chờ được phơi bày dưới ánh mặt trời cay nghiệt.
