An Nhiên nằm bất động trên sàn, sự tuyệt vọng đã chuyển hóa thành một trạng thái tê liệt nguy hiểm. Cô không còn khóc hay gào thét, chỉ còn hơi thở yếu ớt và chập chờn. Cô không hề hay biết rằng, ngay bên ngoài ô cửa sổ bị mưa che mờ, hình bóng Thiên đã trở lại, đứng đó, đội mưa và đội cả nỗi dày vò.
An Nhiên nhắm nghiền mắt, cố gắng tìm kiếm một chút khoảng trống trong tâm trí, nhưng vô vọng. Ký ức về Thiên và sự phản bội cứ lặp đi lặp lại như một vòng xoáy không dứt.
Cô lại nhìn thấy khuôn mặt anh, nhưng không phải là khuôn mặt vô cảm của kẻ phản bội ngày đó, mà là khuôn mặt hối hận và đau đớn khi anh quỳ gối bên cô trong bệnh viện, cầu xin cô đừng quên anh, nhưng cô đã tuyệt tình từ chối. Cô đã cố tình không muốn nhớ, cô đã ký thác toàn bộ ký ức đó vào bóng tối.
Sự ghê tởm của sự phản bội và sự ấm áp của tình yêu cũ đang giằng xé cô. Cô tội nghiệp cho chính mình vì đã yêu anh đến mức phải tự xóa sổ để tồn tại. Cô muốn hét lên với anh: “Anh đã lấy đi hai năm cuộc đời tôi! Anh đã lấy đi cả một An Nhiên khác! Anh đến đây làm gì? Anh muốn lấy đi cái gì nữa?”
Cảm giác bị mắc kẹt trong căn phòng này, bị mắc kẹt giữa cơn mưa và ký ức, khiến cô cảm thấy ngột ngạt đến mức sắp nổ tung.
Cô ép chặt hai tay vào thái dương, và dòng hồi tưởng lại cuộn trào, nhưng lần này, nó sắc nét và cay độc hơn:
Đó là buổi chiều trước cơn mưa tháng Sáu. Ánh nắng vàng không còn ấm áp, mà trở nên chói mắt và giả tạo một cách kinh khủng. Thiên bước vào. Cô nhớ rõ cái lạnh lẽo không phải vì lo lắng, mà là vì sự xa cách rõ ràng trong ánh mắt anh.
An Nhiên đặt con dao xuống thớt, trái tim cô thắt lại. Cô nhìn thấy sự tội lỗi, sự giằng xé, nhưng sâu thẳm hơn, cô nhìn thấy sự mê muội và ánh lửa mới trong đôi mắt anh — ánh lửa không dành cho cô.
“Anh không thể tiếp tục được nữa, An Nhiên.”
Cô không khóc, cô lặng câm nhìn anh, giọng cô tê dại: “Cô ấy… là ai?”
Anh không phủ nhận. Anh chỉ cúi đầu, sự im lặng của anh xác nhận mọi điều tồi tệ nhất. “Anh xin lỗi, An Nhiên. Anh… anh đã phản bội em. Anh đã thay lòng. Anh đã gặp người con gái đó, và anh nhận ra… anh không thể dối lòng mình được nữa.”
Lời thú nhận đó không phải là một cú đấm, nó là một lưỡi kiếm lạnh lùng đâm thẳng vào tim cô, rồi xoáy mạnh. Nó phá hủy không chỉ tình yêu, mà còn cả giá trị bản thân cô. Cô cảm thấy mất mặt, bị thay thế và không đủ tốt. Mọi lời hứa về tương lai, về ngôi nhà, về đứa con... tất cả đều là trò đùa vì một ánh mắt mới đã làm anh mù quáng.
Cô nhớ lại giây phút anh thú nhận. Không phải một cuộc cãi vã, mà là sự bình thản đến tàn nhẫn của anh khi nói về việc “không thể dối lòng” được nữa. Cô đã cảm thấy khuôn mặt mình nóng bừng vì sự sỉ nhục: không chỉ anh phản bội cô, mà cô còn là kẻ bị bỏ lại, bị thay thế bởi một người con gái khác.
“Tôi đã làm gì sai?” Cô rít lên, giọng nghẹn lại. Cô đã đặt trọn vẹn niềm tin, và anh đã dùng chính niềm tin đó để đâm vào lưng cô. Đó là cảm giác đau đớn hơn ngàn vết cắt, nó khiến cô hoài nghi toàn bộ những năm tháng mình đã sống. Cô không chỉ mất anh, cô mất cả niềm tin vào sự thật và giá trị của bản thân mình. Sự thật đó đã làm cô ngã quỵ ra đường, và cú va chạm xe chỉ là hậu quả vật lý cho sự tan vỡ tinh thần đã xảy ra trước đó.
Sự hồi tưởng này mạnh mẽ đến mức An Nhiên bật ho dữ dội, phổi cô như bị xé rách. Cô căm ghét Thiên không phải vì lỗi lầm, mà vì anh đã chà đạp lên tình yêu của cô chỉ vì sự mù quáng nhất thời.
Bên ngoài, Thiên đứng sát vào tường căn hộ tầng trệt, vai áo đã ướt sũng lần thứ hai trong đêm. Anh không dám gõ cửa, chỉ lắng nghe sự tĩnh lặng chết chóc bên trong. Anh biết, nếu cô im lặng, tức là cô đang chịến đấu với ký ức. Và đó là điều anh vừa muốn, vừa sợ hãi nhất.
Anh nhìn lên cửa sổ phòng cô, ánh đèn yếu ớt hắt ra. Anh cảm nhận được nỗi đau và sự hoảng loạn của cô, vì chính anh đã sống cùng nỗi đau đó, nỗi hối hận đó, suốt hai năm qua. Đối với anh, mỗi ngày trôi qua đều là một bản án của sự cô đơn do anh tự chuốc lấy.
Thiên nhắm mắt lại, hình ảnh cô gái kia—người đã từng khiến anh rung động và mê muội—giờ đây chỉ còn là một cái bóng nhạt nhòa, một sự ích kỷ tột cùng đã hủy hoại cuộc đời anh và cô. Cô gái kia chỉ là một sự thoát ly nhất thời, một lỗi lầm mà anh đã nâng nó lên thành sự thay lòng để tự bào chữa cho sự yếu đuối của bản thân.
Anh biết, anh xứng đáng bị quên lãng. Nhưng anh không thể chấp nhận việc cô phải sống trong vô thức vì lỗi lầm của anh. Lời hứa tìm lại cô không phải là lời hứa của tình yêu, mà là một sự chuộc tội. Anh không mong được tha thứ, anh chỉ mong cô được toàn vẹn trở lại.
Anh nhớ lại ánh mắt vỡ vụn của cô, tiếng thều thào “Tại sao?” của cô vang vọng trong anh mỗi đêm. Anh đã chọn cách phá hủy cô bằng sự phản bội hơn là để cô đau đớn chứng kiến anh sụp đổ. Anh đã sai lầm tột độ khi không tin vào tình yêu và sức mạnh của cô.
Sự phản bội không đơn thuần là sự cám dỗ. Nó đến từ sự mệt mỏi và áp lực mà anh không dám nói với An Nhiên. Anh đã thất bại liên tiếp trong việc mở công ty, số tiền tiết kiệm của An Nhiên đã cạn. Áp lực kinh tế và sự tự ti bủa vây anh. Anh luôn ngưỡng mộ sự kiên định và mạnh mẽ của An Nhiên, nhưng chính sự hoàn hảo đó đôi khi lại khiến anh cảm thấy ngạt thở và áp lực phải thành công.
Khi cô gái kia xuất hiện. Cô ấy là một người hoàn toàn khác—đầy hào nhoáng, mới mẻ, và quan trọng nhất, cô ấy mang lại cho anh cơ hội về một dự án lớn, một lối thoát khỏi sự bế tắc và mặc cảm thất bại đang đè nặng. Sự mù quáng của Thiên không phải chỉ vì tình cảm, mà là vì khao khát được công nhận, khao khát thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn của thất bại tài chính và áp lực từ sự tận hiến của An Nhiên.
Anh đã biện minh cho sự phản bội của mình bằng cách nói đó là thay lòng, nhưng thực chất, đó là sự hèn nhát và ích kỷ khi anh chọn lợi ích và cơ hội thay vì tình yêu đã xây dựng bằng cả sự nghiệp và lòng tin của An Nhiên. Anh đã dùng tình yêu của cô để che đậy sự yếu đuối của mình, và khi có cơ hội mới, anh đã vứt bỏ cô không thương tiếc.
Anh đã sai lầm khi nghĩ rằng sự giàu sang và thành công mới là thứ cô cần, thay vì sự trung thực và tình yêu. Anh đã xứng đáng bị quên lãng.
Anh thầm thề: “Anh sẽ không làm em đau lần nữa, An Nhiên. Anh sẽ không bao giờ chạm vào cuộc đời em nữa. Anh chỉ muốn em nhớ lại, và quyết định sống tiếp, không phải vì anh, mà vì chính em.”
Thiên xoay người, bước đi với từng bước chân nặng trịch, tự buộc mình phải rời khỏi nơi cô đang chịu đựng. Anh đã hoàn thành lời hứa của mình: Anh đã trở lại trong cơn mưa và đánh thức ký ức. Giờ đây, anh phải chấp nhận hình phạt cuối cùng: Mất cô, vĩnh viễn.
Trong căn hộ, An Nhiên chống tay vào tường, gượng đứng dậy. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ mờ ảo. Cô đã mất hết sức lực để chạy trốn, nhưng nỗi căm phẫn lại trở thành động lực duy nhất. Cô phải tìm anh, không phải để níu kéo, mà để ném sự thật vào mặt anh, để chấm dứt sự mơ hồ này, và cuối cùng, chôn vùi anh khỏi cuộc đời cô mãi mãi.
