An Nhiên vẫn ngồi thụp trên sàn, cơ thể run rẩy không phải vì lạnh mà vì một cơn chấn động nội tại kéo dài. Tấm ảnh - một chứng cứ vật lý không thể chối từ - đã làm sụp đổ hoàn toàn "An Nhiên Mới" mà cô đã dày công xây dựng.
Cô đưa hai tay lên ôm lấy đầu, các ngón tay cắm sâu vào mái tóc. Cô muốn bóp nghẹt ý nghĩ vừa trỗi dậy, muốn đẩy lùi dòng ký ức đang cuộn trào như thủy triều. Mỗi hạt mưa ngoài kia dội vào cửa sổ không chỉ là nước, mà là những viên đạn ý thức bắn vào lá chắn tâm lý của cô.
Lý trí - người bạn đồng hành kiên định suốt hai năm qua - giờ đây đang kêu gào thảm thiết. Nó gào lên về sự an toàn, về sự ổn định của cuộc sống hiện tại: “Mày đã sống sót! Mày đã làm được! Đừng quay lại hố đen đó! Mày đã lựa chọn quên vì mày không chịu nổi nỗi đau. Đừng mở nó ra! Mày sẽ tan vỡ lần nữa!”
An Nhiên của hiện tại là một người phụ nữ thực tế đến lạnh lùng, cô tính toán mọi rủi ro, cô từ chối mọi cảm xúc quá mạnh mẽ. Ký ức này, tình yêu này - chúng là rủi ro lớn nhất trong cuộc đời cô. Việc nhớ lại cũng đồng nghĩa với việc cô phải chịu đựng lại nỗi sợ hãi tột cùng của vụ tai nạn, nỗi mất mát, và sự tàn khốc của số phận.
Nhưng Trái tim và Tiềm thức - hai kẻ thù bị cô giam hãm - lại đang chiến thắng. Cô đưa tay chạm vào ngực, cảm nhận nhịp đập điên cuồng của nó. Nỗi nhớ thương, sự ấm áp bị phong bế của quá khứ, giờ đây trỗi dậy mạnh mẽ đến mức cô thấy ngạt thở. Nó không cho phép cô trốn chạy. Nó chất vấn cô: “Mày đã phản bội anh ấy! Mày đã phản bội chính mày! Người trong bức ảnh kia, người đã yêu anh ấy, không phải là mày nữa sao? Mày có muốn sống tiếp như một bóng ma vô cảm không?”
Cô nhặt tấm ảnh lên, ngón cái run rẩy vuốt ve khuôn mặt của anh. Trong ánh đèn yếu ớt, cô nhìn thấy sự dịu dàng trong đôi mắt anh, và nhận ra khoảnh khắc thân thuộc khi anh đứng dưới mưa đêm qua không phải là sự trùng hợp, mà là bản năng đã bị khóa chặt.
Nước mắt An Nhiên bắt đầu rơi, không phải nước mắt yếu đuối, mà là nước mắt của sự phẫn nộ và sự nhận tội. Cô phẫn nộ vì phải đối diện với sự thật rằng mình đã tự tay cướp đi một phần hạnh phúc của chính mình để đổi lấy sự yên ổn. Cô oán trách người đàn ông vì đã trở lại, bởi anh đã làm hỏng sự yên ổn đó. “Tại sao anh lại giữ lời hứa? Tại sao anh không để em yên? Em đã gần như thành công rồi!” Cô rít lên trong vô vọng.
Sự giằng co kéo dài hàng phút, An Nhiên co rúm lại, như một con thú bị dồn vào góc. Cuối cùng, một ý nghĩ quyết định lóe lên, mạnh mẽ và sắc lạnh: Cô không thể trốn tránh người đàn ông đó, vì cô không thể trốn tránh chính bản thân mình.
Việc xóa bỏ ký ức đã từng là một sự lựa chọn để sống sót, nhưng giờ đây, việc viết tiếp ký ức này lại là cách duy nhất để cô thực sự sống. Cô không thể tiếp tục là một vỏ bọc trống rỗng, luôn luôn sợ hãi tiếng mưa, sợ hãi bóng tối.
Với một tiếng thở dốc mạnh mẽ và dứt khoát, An Nhiên đứng bật dậy. Sự run rẩy của cơ thể vẫn còn, nhưng ánh mắt cô đã thay đổi. Nó không còn sự sợ hãi nữa, mà là một sự quyết đoán bốc lửa, pha lẫn một chút liều lĩnh và tuyệt vọng - tuyệt vọng để giành lại cuộc đời.
Cô vơ lấy chiếc áo khoác đen, không buồn thay chiếc áo thun ướt mồ hôi lạnh. An Nhiên nắm chặt chùm chìa khóa trong tay, kim loại lạnh lẽo truyền sức mạnh cho cô. Cô bước ra cửa, tiếng mưa rơi xối xả vào mặt cô. Lần này, cô hướng thẳng vào tiếng mưa, vào bóng tối của con hẻm, vào nơi người đàn ông đã biến mất. Cô biết, cô đang đi tìm người mình yêu, nhưng thực chất, cô đang đi tìm An Nhiên đã bị mất tích trong cơn mưa tháng Sáu năm ấy.
Cô phải đối diện với quá khứ. Cô phải tìm anh. Vì nếu cô không làm vậy, cô sẽ mãi mãi là một người lạ với chính mình, mắc kẹt trong cơn mưa không hồi kết.
