Ánh đèn flash của giới truyền thông lùi lại phía sau, tiếng còi xe cảnh sát hú vang liên hồi trên phố cũng dần mờ nhạt. An Nhiên ngồi trong một quán bar hẻm tối, nơi âm nhạc jazz chậm rãi như tiếng thở dài của kẻ sắp chết. Cô không uống rượu, cô chỉ nhìn chằm chằm vào chiếc chìa khóa xe cũ kỹ đặt trên bàn — món đồ mà người đàn ông lạ mặt đã nhét vào tay cô lúc nãy.
Dòng chữ khắc nhỏ trên móc khóa khiến máu trong người cô đóng băng: "Mãi yêu – Thiên".
Nội tâm An Nhiên lúc này không còn là một cuộc đấu tranh, mà là một sự sụp đổ toàn diện. Cô cảm thấy mình như một kẻ đã leo lên đỉnh núi cao nhất để tìm công lý, chỉ để phát hiện ra rằng dưới chân mình không phải là đá tảng, mà là xác chết của chính niềm tin mà cô hằng gìn giữ.
"Thiên không chỉ hèn nhát... Thiên muốn mình chết."
Ý nghĩ đó sắc lẹm như một lưỡi dao, cứa đi cứa lại vào tâm trí cô. Cô nhớ lại buổi tối định mệnh hai năm trước. Thiên đã gọi cho cô, giọng anh run rẩy: "Nhiên ơi, tập hồ sơ quan trọng anh để quên trên xe, em lái qua đây ngay được không? Anh đang đứng cùng đối tác, không thể rời đi." Cô, vì tình yêu, vì sự lo lắng cho sự nghiệp của anh, đã không ngần ngại cầm lái chiếc xe mà mình không hề biết đã bị vô hiệu hóa hệ thống an toàn.
Nếu Trần Minh là kẻ thủ ác gián tiếp do say rượu, thì kẻ dàn dựng để cô có mặt đúng lúc, đúng chỗ dưới bánh xe của một gã điên chính là người cô từng muốn trao cả cuộc đời.
"Tại sao?" Cô gào thét trong câm lặng. "Vì tiền? Vì vị trí giám đốc? Hay vì anh đã yêu Trúc từ trước đó và muốn xóa sổ mình một cách sạch sẽ nhất?"
Nỗi đau này kinh khủng hơn cả vụ tai nạn. Nó khiến cô cảm thấy sự tồn tại của mình trong hai năm qua chỉ là một trò đùa dai dẳng của định mệnh.
An Nhiên không đến đồn cảnh sát. Cô biết Thiên sẽ bị tạm giữ để điều tra vụ Trần Minh, nhưng anh ta sẽ sớm được tại ngoại để chờ xét xử do sự dàn xếp của các luật sư. Cô dùng số tiền cuối cùng mình có để thuê một "chuyên gia" bắt giữ Thiên ngay khi anh ta vừa bước chân ra khỏi cổng sở cảnh sát vào rạng sáng.
Cô đưa anh ta đến một nhà kho bỏ hoang bên bến cảng. Mùi muối biển nồng nặc trộn lẫn với mùi rỉ sét tạo nên một không gian nghẹt thở. Thiên bị trói trên ghế, miệng bị bịt kín, đôi mắt trợn trừng kinh hãi khi nhìn thấy An Nhiên bước ra từ bóng tối.
Nhưng An Nhiên không cầm dao, cũng không cầm súng. Cô cầm một chiếc máy nghe nhạc cũ.
Cô tháo băng bịt miệng cho anh ta. Thiên thở hổn hển, khóc lóc: "Nhiên... em nghe anh giải thích... anh bị ép... anh không hề muốn..."
"Suỵt." An Nhiên đặt ngón tay lên môi, một cử chỉ dịu dàng đến đáng sợ. "Anh thích nghe nhạc mà, phải không Thiên? Hãy nghe bản nhạc mà tôi đã sáng tác trong những ngày nằm trong bệnh viện, khi tôi chẳng nhớ mình là ai, chỉ nhớ rằng mình từng yêu một người rất sâu đậm."
Cô nhấn nút Play. Không có tiếng nhạc. Chỉ có tiếng kim loại ken két, tiếng hơi thở gấp gáp và một giọng nói trầm đục — chính là giọng của Thiên, được ghi âm từ hệ thống hộp đen của chiếc xe đã bị nghiền nát mà cô vừa mới tìm lại được thông qua người đàn ông lạ mặt.
"Xong rồi chứ? Dây thắng đã cắt. Cô ta sẽ xuất hiện ở giao lộ lúc 11h. Anh nhớ bảo Trần Minh lái chiếc xe đó. Một công đôi việc, tôi có tiền, anh có quyền lực, và gã thiếu gia kia sẽ có một cái án để chúng ta nắm thóp cả đời."
Tiếng nói trong băng kết thúc. Thiên sụp đổ hoàn toàn. Anh ta không còn biện minh được nữa. Kẻ đối thoại với anh ta trong băng chính là Trúc — người tình mà anh ta luôn miệng nói là "lối thoát".
Hóa ra, An Nhiên không phải là nạn nhân của một vụ ngoại tình. Cô là vật tế thần trong một âm mưu tống tiền và đoạt quyền giữa hai kẻ tham lam.
An Nhiên nhìn Thiên, ánh mắt cô giờ đây trống rỗng đến mức anh ta không còn thấy hình bóng mình trong đó nữa. Cô không còn hận anh ta. Người ta không hận một đống bùn nhơ, người ta chỉ thấy ghê tởm.
"Anh biết không Thiên," cô thì thầm, tay vuốt ve vết sẹo trên thái dương. "Tôi từng nghĩ vết sẹo này là do anh cứu tôi không kịp. Hóa ra, nó là dấu ấn của sự ngu ngốc mà tôi dành cho anh."
Cô lấy ra một chai xăng, chậm rãi đổ vòng quanh ghế của Thiên. Thiên gào thét, van xin, nước mắt nước mũi giàn dụa.
"Em không thể giết anh! Em không phải là kẻ sát nhân!"
An Nhiên dừng lại, bật lửa trong tay cô lóe lên một tia sáng xanh lét. Cô nhìn ngọn lửa, rồi nhìn anh ta. Nội tâm cô đấu tranh dữ dội lần cuối cùng. Giết anh ta là dễ dàng, là giải thoát. Nhưng để anh ta sống trong sự ghẻ lạnh của xã hội, trong sự truy đuổi của gia đình Trần Minh và trong cái nghèo hèn nhục nhã mà anh ta luôn lo sợ, đó mới là sự trả thù tàn khốc nhất.
"Anh nói đúng," cô thổi tắt ngọn lửa. "Giết anh thì bẩn tay tôi. Tôi muốn anh sống. Sống để thấy tôi rực rỡ thế nào, và thấy mình thối rữa ra sao."
An Nhiên ném chiếc máy ghi âm vào lòng Thiên.
"Bản gốc này tôi đã gửi cho cảnh sát và cả các đối thủ cạnh tranh của tập đoàn X. Trong vòng 1 giờ nữa, anh sẽ không còn nơi nào để trốn trên cái đất nước này đâu. Trúc đã bỏ trốn cùng số tiền còn lại rồi. Anh bị bỏ lại, Thiên ạ. Đúng như cách anh đã bỏ lại tôi."
An Nhiên bước ra khỏi nhà kho. Phía chân trời, mặt trời bắt đầu mọc, nhuộm đỏ cả mặt biển như màu máu. Cô cởi bỏ chiếc áo khoác dính đầy mùi rỉ sét và bụi bặm, ném nó xuống dòng nước đen ngòm dưới chân cầu cảng.
Cô điện thoại cho trợ lý: "Hủy bỏ mọi buổi biểu diễn. Tôi sẽ đi xa một thời gian."
"Cô đi đâu ạ, chị Nhiên?"
"Đi tìm lại An Nhiên của âm nhạc, không phải An Nhiên của thù hận."
Cô bước lên xe, nhưng lần này cô kiểm tra thắng xe rất kỹ. Cô không còn nhìn vào gương chiếu hậu để tìm hình bóng Thiên hay Trần Minh nữa. Cô nhìn thẳng về phía trước, nơi con đường trải dài vô tận.
Cuộc đối đầu trong mưa đã kết thúc. Những mảnh vỡ đã được nhặt lại, dù không còn nguyên vẹn, nhưng chúng đã tạo nên một bức tranh mới: cứng cỏi hơn, sắc sảo hơn và không bao giờ cho phép ai bước vào trái tim mình một cách dễ dàng nữa.
An Nhiên nhấn ga. Gió tạt vào mặt cô, mang theo vị mặn của biển và sự tự do của một linh hồn vừa thoát khỏi ngục tù của quá khứ. Câu chuyện của cô không kết thúc bằng một đám cưới hay một sự tha thứ giả tạo. Nó kết thúc bằng sự tỉnh thức.
Trên thái dương, vết sẹo mờ đi dưới ánh bình minh. Cô không còn là kẻ săn mồi, cũng không còn là nạn nhân. Cô chỉ đơn giản là An Nhiên — một người phụ nữ đã tự viết lại bản giao hưởng của cuộc đời mình bằng những nốt nhạc của sự kiêu hãnh.
