Ánh đèn pha lê từ trần nhà cao vút của khách sạn Grand Opera tỏa xuống một thứ ánh sáng vàng vọt, giả tạo, hệt như những nụ cười đang nở trên môi tầng lớp thượng lưu có mặt đêm nay. An Nhiên đứng trước gương trong phòng nghỉ, ngắm nhìn bản thân. Cô không chọn sắc xanh sapphire quen thuộc nữa. Đêm nay, cô mặc một chiếc đầm lụa đen tuyền, ôm sát như một lớp da thứ hai, xẻ cao đến đùi. Sắc đen ấy không chỉ là sự sang trọng; nó là màu tang tóc cho những kẻ sắp sửa phải trả giá.
Trên cổ cô là sợi dây chuyền kim cương lấp lánh, nhưng thứ quý giá nhất lại nằm trong chiếc ví cầm tay nhỏ xíu: Một chiếc USB chứa đựng những mảnh ghép cuối cùng của "tội ác hoàn hảo" hai năm trước.
An Nhiên bước vào sảnh tiệc. Sự xuất hiện của cô khiến không gian xao động. Những lời xì xào bắt đầu nổi lên: "Đó chẳng phải là nghệ sĩ piano đã mất tích sau vụ tai nạn sao?", "Nghe nói cô ta mất trí nhớ rồi mà?". Cô phớt lờ tất cả. Ánh mắt cô khóa chặt vào mục tiêu đang đứng ở trung tâm căn phòng: Trần Minh, con trai duy nhất của Chủ tịch tập đoàn X — kẻ thủ ác thực sự.
Hắn đứng đó, tay cầm ly champagne, phong thái ung dung của một kẻ tin rằng tiền bạc có thể gột rửa được máu trên tay lái. Bên cạnh hắn, Thiên đang đứng khúm núm, vẻ mặt xanh xao, cố gắng đóng vai một cấp dưới trung thành nhưng đôi mắt không giấu nổi sự hoảng loạn khi thấy An Nhiên tiến lại gần.
Nội tâm An Nhiên lúc này là một sự tĩnh lặng đến rợn người. Cô cảm thấy mình như một bóng ma đang đi giữa những người sống. Cô không thấy sợ hãi, cũng không thấy căm thù cuồng nhiệt. Sự căm thù ấy đã kết tinh thành một loại chất độc lạnh lẽo, chảy đều trong huyết quản, giúp cô tỉnh táo đến từng chân tơ kẽ tóc.
"Mày đang làm gì ở đây, An Nhiên?" Một giọng nói yếu ớt trong tâm trí cô vang lên. "Đây không phải là thế giới của mày. Mày sẽ bị họ nghiền nát."
Cô đáp lại giọng nói ấy bằng một cái siết tay chặt: "Nếu phải tan nát một lần nữa, tôi sẽ đảm bảo rằng họ sẽ phải sụp đổ cùng tôi."
"Chào anh Minh, rất vui được gặp người đã 'tài trợ' cho sự hồi phục của tôi suốt hai năm qua," An Nhiên lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng mang theo sức nặng của một tảng băng trôi.
Trần Minh quay lại, đôi mắt đào hoa nheo lại đầy thích thú. Hắn không hề tỏ ra sợ hãi, trái lại, hắn nhìn cô với vẻ thèm khát của một kẻ luôn muốn sở hữu những thứ đẹp đẽ nhất, kể cả những thứ hắn từng suýt hủy hoại.
"Cô An Nhiên, cô đẹp hơn những gì Thiên kể. Và dường như... trí nhớ của cô cũng tốt hơn anh ta tưởng," Minh cười khẩy, liếc nhìn Thiên đang đứng chết lặng bên cạnh.
"Trí nhớ là một thứ kỳ lạ," An Nhiên nhấp một ngụm rượu, cảm nhận vị chát lan tỏa. "Đôi khi nó biến mất để bảo vệ chúng ta, nhưng đôi khi nó trở lại để thực thi công lý. Anh có tin vào quả báo không, anh Minh?"
Bầu không khí xung quanh họ đột ngột hạ xuống âm độ. Những quan khách xung quanh bắt đầu nhận thấy sự bất thường và lùi lại. Trần Minh đặt ly rượu xuống, tiến sát về phía An Nhiên, thì thầm:
"Công lý là khái niệm dành cho kẻ nghèo. Ở đây, chỉ có quyền lực và sự im lặng. Cô định làm gì? Một đoạn camera mờ nhạt đã bị xóa? Một nhân chứng hèn nhát như Thiên?"
Hắn cười lớn, một nụ cười đầy ngạo mạn. Nhưng nụ cười đó tắt ngấm khi An Nhiên lấy ra một phong bì nhỏ từ ví cầm tay. Cô không đưa cho hắn, mà chỉ hé mở để hắn thấy tấm ảnh bên trong. Đó không phải là ảnh vụ tai nạn. Đó là ảnh của một chiếc đồng hồ Patek Philippe bị vỡ nát, dính máu, được tìm thấy trong kẽ hở của chiếc xe gây tai nạn trước khi nó bị phi tang.
"Chiếc đồng hồ phiên bản giới hạn mà anh đã thông báo bị mất vào đúng đêm đó," An Nhiên thì thầm. "Tôi không có camera, nhưng tôi có thứ này. Và tôi cũng có hồ sơ xét nghiệm máu của anh đêm đó, được lưu trữ tại một phòng khám tư nhân mà anh đã dùng tiền để bịt miệng y tá. Chỉ tiếc là... cô y tá đó lại là em họ của Trúc."
Mặt Trần Minh biến sắc. Sự tự tin của hắn nứt vỡ. Hắn không ngờ một người phụ nữ vừa tỉnh dậy từ đống tro tàn lại có thể dàn xếp một mạng lưới thông tin tinh vi đến thế.
Đúng lúc đó, Thiên bước lên, định ngăn cản An Nhiên. "Nhiên, đừng làm thế. Em không biết họ có thể làm gì đâu..."
An Nhiên quay sang nhìn Thiên, ánh mắt cô không còn chút tình xưa, chỉ có sự ghê tởm thuần túy.
"Anh sợ họ giết tôi, hay sợ họ lấy lại cái ghế giám đốc của anh?" cô hỏi, giọng đầy mỉa mai. "Thiên, anh không phải là người bảo vệ tôi. Anh là đồng khỏa. Mỗi đêm anh nằm cạnh tôi, anh có nghe thấy tiếng xương cốt của tôi vỡ vụn dưới bánh xe của hắn không?"
Thiên quỵ xuống ngay giữa sảnh tiệc. Sự đấu tranh nội tâm của anh ta đã kết thúc bằng một sự sụp đổ hoàn toàn về nhân cách. Anh ta không chọn cô, cũng không chọn Minh. Anh ta chỉ là một kẻ bại trận bị kẹt giữa hai làn đạn.
An Nhiên không nhìn anh ta thêm một giây nào. Cô ra hiệu cho nhân viên kỹ thuật của buổi tiệc — người mà cô đã mua chuộc từ trước.
"Tất cả nhìn lên màn hình đi," cô nói lớn, giọng vang vọng khắp khán phòng.
Màn hình lớn vốn dùng để trình chiếu dự án của tập đoàn X đột ngột thay đổi. Không phải là những biểu đồ tăng trưởng, mà là đoạn ghi âm cuộc hội thoại giữa Thiên và Trần Minh trong bệnh viện, vào cái đêm cô vẫn còn hôn mê.
"Cứ để cô ta sống thực vật, hoặc nếu tỉnh lại thì dùng thuốc để cô ta quên đi. Tôi sẽ cho anh mọi thứ," giọng của Trần Minh vang lên lạnh lùng, tàn nhẫn.
Cả hội trường nín thở. Chủ tịch tập đoàn X — cha của Minh — vội vàng ra lệnh ngắt điện, nhưng đã quá muộn. Các phóng viên mà An Nhiên bí mật mời đến đã livestream toàn bộ sự việc.
Trong lúc hỗn loạn, một bàn tay lạ nắm lấy cổ tay An Nhiên, kéo cô vào góc tối sau tấm rèm sân khấu.
"Cô chơi một ván bài quá lớn rồi, An Nhiên."
Đó là một người đàn ông lạ mặt, mặc vest xám, gương mặt sắc lạnh. Cô nhận ra giọng nói này. Đây chính là người đã gửi cho cô những tài liệu mật về hồ sơ bệnh án.
"Ông là ai?" cô hỏi, tay bí mật nắm chặt chiếc bình gốm gần đó để phòng thân.
"Tôi là người mà Trần Minh đã cướp mất sự nghiệp để nhường chỗ cho Thiên. Nhưng có một điều cô cần biết..." người đàn ông hạ thấp giọng, ánh mắt đầy bí ẩn. "Trần Minh say rượu, đúng. Hắn đã đâm cô, đúng. Nhưng chiếc xe của cô... nó đã bị cắt dây thắng từ trước khi vụ tai nạn xảy ra."
An Nhiên cảm thấy mặt đất dưới chân mình như rung chuyển. Một sự thật còn khủng khiếp hơn cả sự phản bội và tội ác vừa lộ diện.
"Ý ông là sao?"
"Ai là người đã bảo cô đi lấy xe vào đêm đó? Ai là người biết rõ lịch trình của cô nhất?" người đàn ông hỏi ngược lại rồi biến mất vào dòng người đang hỗn loạn phía ngoài.
An Nhiên đứng lặng trong bóng tối. Đầu cô đau nhức dữ dội. Ký ức vụt hiện: Đêm đó, cô không hề định đi đâu cả. Chính Thiên đã gọi điện, giọng đầy khẩn thiết, bảo cô đến quán cà phê để lấy một tài liệu quan trọng cho anh.
Hóa ra, Thiên không chỉ là kẻ im lặng nhìn cô gặp nạn. Anh ta... hoặc một kẻ nào đó khác nữa... đã dàn dựng để cô phải bước lên chiếc xe tử thần đó.
Nội tâm An Nhiên giờ đây không còn là một chiến trường, nó là một hố đen không đáy. Cô nhận ra mình chưa hề chạm tới đáy của sự thật. Sự trả thù dành cho Trần Minh chỉ là lớp vỏ ngoài. Kẻ thực sự muốn cô chết, kẻ đã thầm lặng cắt đứt dây thắng của cuộc đời cô, vẫn đang lẩn khuất ngay bên cạnh.
Cô bước ra khỏi bóng tối, nhìn Thiên đang bị cảnh sát dẫn đi, nhìn Trần Minh đang gào thét trong vô vọng. Cô không thấy thỏa mãn. Một sự lạnh lẽo tột độ bao trùm lấy cô.
An Nhiên chạm tay lên vết sẹo trên thái dương. Nó không còn đau nữa. Nó đang nhắc nhở cô về một cuộc đi săn mới. Một cuộc đi săn mà ở đó, cô sẽ phải truy tìm kẻ đã nhúng tay vào máu của mình trước khi vụ tai nạn bắt đầu.
"Trò chơi này... hóa ra vẫn chưa có người thắng cuộc."
