Trong tân phòng, mùi rượu hợp cẩn nồng nàn hòa lẫn với mùi máu tanh nhàn nhạt từ cổ tay của Lương Niệm Lan.
Lạc Hành cưỡng ép đổ chén rượu vào miệng nàng, động tác thô bạo nhưng ánh mắt lại lạnh lùng đến cực điểm. Lương Niệm Lan bị sặc, nước rượu cay nồng chảy xuống khóe môi, thấm ướt cả mảng lớn trước ngực giá y đỏ thẫm.
"Khụ khụ... Lạc Hành... ngươi giết ta đi!" Nàng vừa ho vừa nghiến răng thốt ra, đôi mắt vì nhục nhã mà đỏ hoe.
Lạc Hành buông tay, mặc cho nàng ngã quỵ xuống thảm đỏ. Hắn thong thả rót thêm một chén rượu nữa, tự mình uống cạn, sau đó ngồi xuống chiếc ghế bành bọc gấm, bắt chéo chân, nhìn nàng bằng vẻ bề trên:
"Chết là con đường trốn tránh hèn nhát nhất. Lương Niệm Lan, cô từng là chưởng quỹ Túy Tiên Lầu, là thủ lĩnh ngầm của tàn dư cũ, chẳng lẽ chỉ có chút tiền đồ này? Cô hận ta, hận nhà họ Lạc, điều đó không sai. Nhưng nếu cô chết bây giờ, ai sẽ lật lại bản án năm xưa? Ai sẽ bảo vệ những thuộc hạ đang trốn chui trốn lủi của cô khỏi sự truy sát của Ảnh Long Vệ?"
Lương Niệm Lan ôm cổ tay gãy, hơi thở dồn dập, nàng nhìn chằm chằm vào hắn: "Ngươi nói vậy là có ý gì? Ngươi là cháu ruột của kẻ thù, lẽ nào ngươi lại tốt bụng giúp ta?"
Lạc Hành cười lạnh, nụ cười mang theo sự giễu cợt: "Ta không tốt bụng, ta chỉ cần quân cờ. Đông Cung muốn cô chết, Ngụy Vương muốn cô chết, ngay cả Hoàng tổ phụ của ta cũng chỉ coi cô là một món đồ chơi để ban thưởng. Chỉ có ở Hán Vương phủ, cô mới có giá trị để sống."
Hắn đứng dậy, bước đến trước mặt nàng, cúi người xuống, nâng cằm nàng lên: "Đêm nay, chúng ta làm một cuộc trao đổi. Cô làm 'phu nhân' của ta trên danh nghĩa, giúp ta nắm giữ mạng lưới thông tin của Huyền Thiên Môn. Ngược lại, ta sẽ cho cô quyền lực, tài lực, và một ngày nào đó... là cái đầu của những kẻ đã hãm hại gia đình cô."
Lương Niệm Lan sững sờ. Đề nghị này quá đỗi điên rồ. Một vương tôn quý tộc lại muốn hợp tác với kẻ mưu nghịch để đối phó với chính người nhà mình?
"Ngươi... ngươi muốn mưu phản?" Nàng run giọng hỏi.
"Mưu phản?" Lạc Hành nhướng mày, ánh mắt lóe lên tia sáng sắc lẹm, "Không, ta chỉ lấy lại những gì vốn dĩ thuộc về cha ta, và bảo vệ cái mạng nhỏ này của mình thôi. Ở cái hoàng cung này, không ngồi lên vị trí cao nhất, sớm muộn gì cũng thành bộ xương khô dưới chân kẻ khác."
Nói xong, hắn buông tay, ném một lọ thuốc trị thương lên người nàng.
"Tự mình băng bó đi. Đêm nay cô ngủ dưới sàn, ta ngủ trên giường. Sáng mai cô phải cùng ta vào cung thỉnh an. Đừng để lộ sơ hở, nếu không, người chết đầu tiên sẽ không phải là ta."
Lạc Hành không màng đến ánh mắt phức tạp của nàng, hắn cởi bỏ lễ phục nặng nề, nằm xuống giường hỷ, nhắm mắt dưỡng thần.
Lương Niệm Lan ngồi thẫn thờ trên sàn nhà lạnh lẽo. Ánh nến long phụng vẫn cháy, nhưng tâm trí nàng lúc này là một trận bão tố. Nàng nhìn lọ thuốc, rồi nhìn bóng lưng của người đàn ông trên giường. Kẻ này thâm trầm hơn bất cứ ai nàng từng gặp, tàn nhẫn nhưng lại cho nàng một tia hy vọng mong manh.
Nàng nghiến răng, dùng một tay còn lại khó khăn mở lọ thuốc, bôi lên cổ tay đang sưng đỏ. Nỗi đau thể xác nhắc nhở nàng rằng, trò chơi sinh tử này chỉ mới bắt đầu.
Sáng hôm sau, trong cung.
Lạc Hành dẫn theo Lương Niệm Lan (lúc này đã đeo một tấm lụa mỏng che đi gương mặt tiều tụy nhưng vẫn không giấu được khí chất lạnh lùng) đi thỉnh an Tĩnh Võ Đế.
Dọc đường, các thái giám, cung nữ đều cúi đầu né tránh, nhưng những ánh mắt tò mò và khinh khi vẫn không ngừng đổ dồn về phía "vị thiếp xuất thân lầu xanh" này.
Tại ngự hoa viên, họ tình cờ chạm mặt Thái tử Lạc Thần và Ngụy Vương Lạc Tào.
Thái tử vừa nhìn thấy Lạc Hành, sắc mặt đã trở nên xanh xám, vết tích của sự kinh hãi đêm qua vẫn còn lờ mờ trên gương mặt. Ngược lại, Ngụy Vương Lạc Tào vẫn trưng ra bộ mặt cười giả lả, nhưng trong mắt lại đầy sự tính toán.
"Hành nhi, đêm qua vất vả rồi." Ngụy Vương lên tiếng trước, giọng điệu đầy ẩn ý, ánh mắt quét qua Lương Niệm Lan, "Thế nào, tân phụ có làm cháu hài lòng không?"
Lạc Hành chắp tay, cười như không cười: "Đa tạ lục thúc quan tâm. Niệm Lan rất biết điều, tôn nhi rất hài lòng."
Thái tử Lạc Thần hừ lạnh một tiếng, định bước đi nhưng Lạc Hành lại lên tiếng, giọng nói trầm thấp chỉ đủ cho ba người nghe thấy:
"Điện hạ, nghe nói sáng nay ngài dâng tấu chương thỉnh an Phụ hoàng? Không biết có tiện nhắc đến chuyện... 'bí mật' ở tiệm gạo không?"
Bước chân Thái tử khựng lại, cả người run lên một cái. Gã quay đầu lại, nhìn Lạc Hành với ánh mắt muốn ăn tươi nuốt sống, nhưng cuối cùng chỉ có thể nghiến răng phun ra một câu:
"Lạc Hành, ngươi đừng đắc ý quá sớm!"
Nói rồi, Thái tử phất tay áo bỏ đi như chạy trốn. Ngụy Vương Lạc Tào nhìn theo bóng lưng Thái tử, rồi lại nhìn Lạc Hành, trong lòng thầm kinh hãi: Thằng ranh này rốt cuộc nắm được cái thóp gì của đại ca mà khiến gã sợ đến mức này?
Lạc Hành không để ý đến họ, hắn thản nhiên dẫn Lương Niệm Lan tiến vào cung điện của Tĩnh Võ Đế. Một ván cờ mới lớn hơn, nguy hiểm hơn, chính thức khai cuộc ngay giữa lòng hoàng quyền.
