Khi Phương Ninh mang theo tin tức về mười tám thế lực gồm mã phỉ, sơn phỉ nghe theo lời triệu tập của Vương đình Mạc Bắc chuẩn bị tấn công thành Thượng Dương đến gặp Liễu Thanh Vân, Liễu Thanh Vân cũng bị chấn kinh.
"Có thật không?"
"Chắc chắn, tên tù binh đó không dám nói dối."
"Đây là tình báo cực kỳ quan trọng. Không ổn rồi, phải mau chóng báo cáo cho Thượng Thiên hộ. Thế nhưng hiện giờ chúng ta đang bị vây hãm, đường sá bị phong tỏa, phải làm sao đây?"
Phương Ninh khuyên nhủ: "Bách hộ trưởng đại nhân, xin chớ nôn nóng. Nói cho oai thì là mười tám thế lực, chứ nói huỵch tạc ra thì chỉ là mười tám toán cướp mà thôi. Đám đạo tặc này thượng thượng vàng hạ cám, chẳng ai bảo đảm không có mật thám của quận Thượng Dương cài vào, biết đâu phía Thượng Dương đã nhận được tin tức từ sớm rồi cũng nên. Chúng ta ở đây thấp cổ bé họng, không cần quá lo lắng."
Nghe lời Phương Ninh, Liễu Thanh Vân mới bình tâm lại đôi chút.
"Nhưng hiện tại, sơn phỉ và mã phỉ đã liên thủ, chúng ta lại vừa tổn thất kỵ binh... Hắc Hùng Lĩnh này làm sao mà giữ cho nổi?"
Phương Ninh khẽ cười, nói: "Đại nhân quên điều đầu tiên tôi đã nói với ngài rồi sao, không sợ chúng đông người thế mạnh, chỉ sợ chúng ít người. Nay có thêm hơn năm mươi kỵ binh mã phỉ gia nhập, lại thêm hơn năm mươi thớt chiến mã, người ăn ngựa dặm, tốn bao nhiêu lương thảo? Đại nhân chắc hẳn rõ hơn tôi chứ? Tốc độ tiêu hao lương thực của chúng sẽ nhanh hơn, đồng nghĩa với việc chúng ta càng gần tới thắng lợi cuối cùng."
Nghe vậy, ánh mắt Liễu Thanh Vân rốt cuộc cũng sáng lên.
Phương Ninh tiếp tục nói: "Hơn nữa, sơn phỉ và mã phỉ bản chất đều là lũ giặc cướp, vì lợi ích mà tụ tập, cũng sẽ vì lợi ích mà đường ai nấy đi. Hai bên hợp lại nhìn thì có vẻ mạnh lên, nhưng thực chất bên trong vẫn luôn đề phòng, thậm chí là đấu đá lẫn nhau, điều này ngược lại lại có lợi cho Hắc Hùng Lĩnh chúng ta."
"Biện pháp tốt nhất lúc này là chờ, chờ đám ô hợp này lộ ra sơ hở, sau đó chúng ta giáng cho chúng một đòn chí mạng là được."
Nghe Phương Ninh phân tích, Liễu Thanh Vân gật đầu lia lịa.
"Được, chuyện dùng não ta không quản nữa, trông cậy cả vào cậu đấy, Ninh ca nhi."
Nói đoạn, Liễu Thanh Vân vỗ mạnh lên vai Phương Ninh.
Phương Ninh hỏi thăm thương thế của Liễu Thanh Vân, phát hiện đa phần là vết thương ngoài da, chỗ nặng nhất là bụng bị đâm xuyên, tuy không đến mức mất mạng nhưng cần nằm dưỡng thương một thời gian.
Trong tình cảnh này, Liễu Thanh Vân đã bàn giao toàn bộ sự vụ cho Phương Ninh, đồng thời gọi Hồ Liên và Mục Hồng đến, bảo hai người họ giúp Phương Ninh xử lý các công việc nội ngoại.
Phương Ninh cũng hiểu, hai người này là chiến hữu và tâm phúc của Liễu Thanh Vân, nói là giúp nhưng ít nhiều cũng mang hàm ý giám sát.
Phương Ninh đối đãi với hai người rất khách sáo. Thứ nhất, chức vị của họ đều trên mình, tuổi tác cũng ngang hàng cha chú, hắn giữ thái độ của một thiếu niên kính trọng và ham học hỏi, khiến cả Hồ Liên lẫn Mục Hồng đều cảm thấy rất hài lòng.
"Tổng giáo tập, chúng ta đều là đàn ông con trai, đừng có khách sáo viển vông làm gì. Đã Bách hộ trưởng bảo chúng tôi nghe lệnh cậu, thì cậu cứ tự nhiên đi. Có việc gì cần chúng tôi làm, cứ việc sai bảo."
Hồ Liên đại diện cho mình và Mục Hồng lên tiếng.
Hồ Liên là một trong số ít người có chữ nghĩa ở Hắc Hùng Lĩnh, giỏi ăn nói, biết viết lách tính toán. Tất nhiên, trình độ học vấn này so với Phương Ninh thì kém xa, nhưng tuyệt đối vượt trội hơn hẳn những người khác.
Phương Ninh mỉm cười: "Hồ đại ca, tôi đúng là có một việc cần anh làm. Tôi gọi anh như vậy chắc anh không phiền chứ?"
Hồ Liên cười hì hì: "Tổng giáo tập cứ sai bảo."
"Chuyện là thế này, tôi có một ý tưởng về kế 'trai cò đánh nhau', Hồ đại ca giúp tôi phân tích xem sao."
Hồ Liên rất hứng thú, vội hỏi ý tưởng gì.
"Độc Nương Tử chẳng phải đã được thả về rồi sao? Tôi nghĩ cô ta chắc chắn sẽ đi tắm rửa một phen thật sạch sẽ. Dựa theo tin tức tổng hợp từ việc thẩm vấn Hắc Diện Hùng và đám sơn phỉ, đây là chuyện chắc chắn như đinh đóng cột. Độc Nương Tử đó có bệnh sạch sẽ, bị giam ở chỗ chúng ta cả tháng trời, người đã sắp bốc mùi rồi, về đến nơi nhất định phải tắm."
Hồ Liên nghe xong có chút mờ mịt, nhưng nghĩ đến thân hình yêu kiều của Độc Nương Tử, lại tưởng tượng đến cảnh cô ta tắm rửa, không khỏi cảm thấy khô họng.
"À... vậy ý tưởng của Tổng giáo tập là gì? Tại sao lại nhắc đến Độc Nương Tử?"
"Tôi cũng đã hỏi qua hai tên tù binh mã phỉ, vào khoảng năm sáu giờ chiều, tức là giờ Dậu, đám mã phỉ sẽ tập trung thả ngựa ra bờ sông để uống nước và cho ăn. Mục Hồng tiểu kỳ quan, chiến mã có phải thường được cho ăn và uống nước vào tầm giờ này không?"
Mục Hồng nghe hỏi đến mình, liền đáp: "Tầm đó đấy, nếu muốn chăn thả thì bờ sông là nơi thích hợp nhất. Còn nữa, Tổng giáo tập, không cần gọi tiểu kỳ quan này nọ nghe xa lạ lắm, cứ gọi tôi là đại ca là được."
Hồ Liên dùng khuỷu tay hích Mục Hồng một cái, trêu: "Ông với lão Liễu xưng huynh gọi đệ, lão Liễu lại gọi Tổng giáo tập là Ninh ca nhi, người ta gọi ông là đại ca thì ông với Bách hộ trưởng đại nhân lệch vai vế rồi đấy."
Mục Hồng hừ một tiếng: "Đều là anh em vào sinh ra tử, lấy đâu ra nhiều quy củ thế?"
Phương Ninh thả lỏng tâm trạng. Hai người này tính tình thẳng thắn, không coi hắn là người ngoài, điều này rất thuận lợi cho việc sắp xếp kế hoạch tiếp theo.
Hồ Liên sau khi đùa vài câu với Mục Hồng thì quay lại chủ đề chính, hỏi Phương Ninh: "Ninh ca nhi xem chừng đã có ý tưởng rất chín muồi rồi, nhưng tôi vẫn chưa hiểu, cậu vừa nhắc Độc Nương Tử, vừa nhắc chuyện thả ngựa, sao nghe chẳng liên quan gì đến nhau vậy?"
Phương Ninh mỉm cười: "Chẳng liên quan sao? Tôi thấy chưa chắc đâu. Có những chuyện nhìn qua tưởng như không dính dáng, nhưng nếu có người đứng giữa giăng bẫy làm cục, thì bò với ngựa cũng có thể nảy sinh quan hệ đấy."
Cảm nhận được Phương Ninh đang ám chỉ điều gì đó nhưng lại không nói thẳng, Mục Hồng cảm thấy rất bực dọc.
"Ninh ca nhi, cứ nói thẳng đi. Tôi ghét nhất là mấy ông học trò cứ vòng vo tam quốc, chẳng sảng khoái gì cả."
Hắn dường như quên mất rằng, Phương Ninh vốn chỉ là con em quân hộ, từ nhỏ chưa từng đi học, một chữ bẻ đôi không biết, sao giờ lại bị hắn xếp vào hàng "người học chữ" rồi?
Nhưng Hồ Liên thì lại đang trầm tư suy nghĩ lời Phương Ninh nói. Gã đã lờ mờ hiểu được ý của Phương Ninh, việc vòng vo lúc nãy dường như là đang muốn thử thách gã.
Một lát sau, mắt Hồ Liên chợt sáng lên, liên tục nói: "Diệu! Diệu quá! Chẳng lẽ Ninh ca nhi muốn tạo ra mâu thuẫn giữa sơn phỉ và mã phỉ?"
Phương Ninh gật đầu: "Hồ đại ca quả nhiên tâm tư tỉ mỉ, tài trí nhạy bén."
Hồ Liên có chút hổ thẹn, nói: "Quá khen rồi. Nếu không có cậu gợi ý, có đánh chết tôi cũng không cách nào liên kết hai việc đó lại với nhau được."
Mục Hồng càng sốt ruột hơn.
"Hai người các người lại đang đánh đố đấy à? Cậy tôi là kẻ thô lỗ nên bắt nạt phải không? Có muốn ăn đấm của lão Mục này rồi mới chịu nói hẳn hoi không?"
"Đừng! Lão Mục, chuyện này ông nghe xong nhất định sẽ rất khoái chí. Độc Nương Tử đó chẳng phải định đi tắm sao? Mà trong vòng mười dặm quanh Hắc Hùng Lĩnh này, chỉ có duy nhất một con sông..."
Sau khi nghe Hồ Liên giải thích, Mục Hồng trợn tròn mắt.
"Các người... chuyện này... tốt thì tốt thật, nhưng có phải hơi hèn hạ không?"
"Trên chiến trường không bàn đến đạo đức khí tiết, chỉ có chuyện sống hay chết mà thôi."
Phương Ninh khẽ thở dài, nhưng thần thái lại thản nhiên như gió thoảng mây trôi.
